Cô gái rút từ túi và dúi vào tay anh lính sinh viên cái khăn thêu. Anh ngơ ngác hỏi:
“Ủa… để lau mồ hôi hả?”. Cô đỏ mặt chạy mất.
Xe chạy, đám lính cười phá lên: - “Trời ơi, khăn tình đó!
Anh lính gãi đầu: “Thế mà lúc đó mình còn nói: ủa sao bưởi nhà ngon thế sao không ngắt cho anh.”
Cả toán phán luôn: “Cậu quay lại đi, kẻo cô ấy nhớ cậu còn hơn nhớ… mùa gặt!”
Hình ảnh buổi chiều xa Trung Sơn để lại một cảm giác mơ hồ say nghiêng ngả theo nhưng cơn sóng của chiếc xe chở quân. Con người chỉ thật sự nhân ra mình đã gắn bó với nơi nào khi phải rời xa. Những ngày sống cùng nhau, người lính thường mải miết luyện rèn, mệt mỏi, chỉ mong đến giờ nghỉ. Nhưng đến khi chia tay, mới hiểu: việc sẻ chia mấy cây tre để lính đan sọt, khi dân làng cũng đang rất cần nó để sửa nhà cuối năm; những xô nước giếng bị tát cạn vì lính tập về tắm vội; những đêm ca hát cùng thanh niên trong làng, tất cả những điều nhỏ bé ấy đã kết nối chúng tôi bằng một sợi dây tình cảm không dễ gọi tên.
Hồi ức và hành trình tiếp nối
Đúc đồng cao cấp, đúc tượng chân dung, đồng ý yên
Rời Trung Sơn -Quán Gánh - Việt Yên
Ngày 24/11/1971
Thế là kết thúc những ngày mồ hôi đổ trên bãi tập quanh vùng đồi Trung Sơn, nơi Tiểu đoàn 8, toàn sinh viên Bách khoa, Mỏ - Địa chất và Xây dựng, đã cùng nhau luyện tập suốt mấy tháng ròng.
Chiều hôm ấy, lệnh điều chuyển quân được ban ra. Những người có tên thu gọn lại ba lô, hành trang của lính, chuẩn bị rời xa miền đất Trung sơn mới lạ ngày nào nay đã trở nên quen thuộc. Tạm biệt đồng đội, tạm biệt triền đồi xanh, tạm biệt cả tiếng gió vi vu từ hàng bạch đàn lưng đồi. Rừng bạch đàn từng vẫy lá reo vui mừng bộ đội về thôn, nay lay động trong gió như vẫy chào tiễn biệt. Con đường cát bụi quanh chân đồi quện dưới bước chân đến, giờ như muốn níu lại. Những ngôi nhà tranh bên triền đồi, những bụi tre già ven làng từng rợp bóng nay thưa dần, lặng đi trong chiều muộn. Người đi, người ở cùng nghẹn ngào. Mũ, nón nghiêng nghiêng vẫy chào tiễn biệt, ánh mắt còn long lanh nỗi bịn rịn. Xe sắp chuyển bánh rời Trung Sơn, một cô thôn nữ xinh đẹp mang rổ khoai luộc đến cuối xe lính nhao nhao đỡ. Môt chiến sỹ trên xe gạt đám lính rồi đưa tay ra nắm lấy bàn tay người nữ. Ồ chắc là hai tên này quen nhau
Hồi ký người lính: “HỒI ỨC”
PHẦN I: Hồi ức chiến tranh
Mở đầu:
Chiến tranh! Điều ít ai mong muốn.
Chiến tranh là đau thương, là mất mát, là sự tàn phá khốc liệt của con người và thời đại. Nhưng trong dòng chảy nghiệt ngã của lịch sử nhân loại, có những mâu thuẫn, những xung đột không thể hóa giải trên bàn thương lượng, bởi đằng sau đó là những toan tính chính trị, là quyền lợi khổng lồ và cả định mệnh của các dân tộc. Có những cuộc chiến phi nghĩa, do tham vọng và bá quyền gây nên. Nhưng cũng có những cuộc chiến chính nghĩa, nơi một dân tộc nhỏ bé buộc phải đứng lên, cầm súng để bảo vệ độc lập, tự do và sự tồn vong của mình.
Với chúng tôi, những người lính sinh ra ở một đất nước, luôn phải đứng lên chống lại sự xâm lăng, chiến tranh không chỉ là bom đạn, là máu và nước mắt. Đó còn là một thử thách lớn lao của niềm tin và lý tưởng sống. Trong lửa khói, làm chúng tôi hiểu hơn về giá trị của sự sống, của hòa bình, của tình đồng đội. Chúng tôi chiến đấu không vì thù hận, mà vì tình yêu với quê hương đất nước, vì phẩm giá con người, vì khát vọng được sống trong một đất nước độc lập. Đó là tinh thần thiêng liêng của Tổ quốc, là ánh sáng soi đường cho cả một thế hệ mang trong tim lời thề bất diệt: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”
Thật khó có thể dùng lý lẽ thông thường để giải thích tại sao chiến thắng lại thuộc về một dân tộc còn quá nghèo nàn và lạc hậu có thể chiến thắng những đế quốc chiến tranh rất giầu mạnh. Nhưng chính ở dân tộc đó ẩn chứa một triết lý có vẻ giản đơn về con người Việt Nam: khi Tổ quốc bị xâm lăng, cái sống và cái chết không còn là hai cực đối nghịch, mà hòa làm một, cùng hướng tới mục tiêu thiêng liêng là sự trường tồn của dân tộc.
Họ, những người lính từ làng quê khắp mọi miền Tổ quốc, từ giảng đường đại học, từ xưởng máy, từ cánh đồng quê, đều mang trong tim một suy nghĩ giản dị mà vĩ đại biết nhừng nào: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.” Và thực tiễn đã chứng minh, chân lý ấy là bất diệt.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa, chỉ còn là ký ức của một thời “hoa lửa”. Cuộc sống hôm nay hối hả, đổi thay từng ngày. Nhưng trong sâu thẳm, phẩm chất của người lính “Anh bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn là ngọn lửa âm ỉ cháy, thôi thúc họ bước tiếp về phía trước, dù giữa khói lửa chiến trường hay giữa đời thường nhiều biến động. Bởi trong tâm khảm người lính, lý tưởng sống không dừng lại ở chiến thắng, mà là ở cách sống, sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống. Bản chất của người lính là tiến lên phía trước.
Nhiều năm đã qua đi. Khi cuộc sống dần lắng lại, người ta mới có dịp ngoái nhìn quãng đường đời đã qua. Chợt nhận ra, vẫn còn đó những món nợ ân tình, nợ cuộc sống, nợ đồng đội, nợ những người đã nằm lại nơi chiến trường. Họ, những người bạn, người lính năm xưa, thân xác đã hòa vào đất, vào cát bụi của mảnh đất Quảng Trị kiêu hùng, nhưng tên tuổi và ký ức về họ vẫn sống mãi trong lòng đồng đội, trong lòng nhân dân.
Những dòng hồi ký về cuộc chiến Quảng Trị chỉ được viết dưới góc nhìn của người lính sinh viên, viết ra để tưởng nhớ, tri ân những người bạn chiến đấu, những nông dân, sinh viên khoác áo lính, đặc biệt là những sinh viên nhập ngũ trong những ngày đầu tháng 9 năm 1970 - 1971. Họ là những người đã vĩnh viễn nằm lại hay bỏ lại một phần thân thể giữa chiến trường Quảng Trị năm 1972, cùng toàn thể cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn pháo binh 38 anh hùng, những con người đã viết nên bản hùng ca bất tử của một thời “hoa lửa”.
Thời gian có thể và đã làm phai mờ dấu vết của đạn bom, hòa bình có thể và đã khép lại quá khứ để hướng về tương lai. Nhưng không gì có thể xóa nhòa ký ức của một thế hệ đã đi qua lửa đạn với niềm tin son sắt. Trong ký ức ấy, vẫn còn vang vọng tiếng súng, tiếng cười, và cả những lời ước hẹn chưa kịp nói ra với lịch sử và tương lai. Mỗi trang hồi ký là một tấm lòng, một nén hương lòng thắp lên giữa bình yên hôm nay, để tưởng nhớ những người đã nằm xuống, để giữ lại hơi ấm của một thời tuổi trẻ, khi lý tưởng và khát vọng hòa làm một với vận mệnh của đất nước.
Ký ức ấy bắt đầu từ một ngày đầu thu năm 1971, ngày đông nhất của lớp lớp sinh viên rời giảng đường, như những binh đoàn khoác lên mình màu xanh áo lính. Họ tạm biệt mái trường, tạm biệt tuổi thanh xuân êm đềm để bước vào một hành trình khác: hành trình của đạn bom và khói lửa, của thử thách, và niềm tin bất diệt của thời “Hoa lửa”. Từ buổi sáng 6 tháng 9 năm 1971 ấy, con đường của họ đã rẽ sang một lối khác, con đường đi về phía chiến trường, nơi định hình nên cả một thế hệ anh hùng.
https://www.facebook.com/LinhE38.Bonglau
Hồi ký người lính một thời hoa lửa Hồi ký về những người lính 6971 , lính E38 -Bông lau
23/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/162UdTh44U/
Ấm Tử Sa Nghi Hưng – Dáng tùng hạc trường thọ (1980s–1990s)
Chiếc ấm này là sản phẩm tiêu biểu của xưởng Nghi Hưng thời kỳ cuối thế kỷ 20, nơi quy tụ những nghệ nhân lành nghề và quy trình sản xuất nghiêm ngặt. Thân ấm được tạo hình cân đối, đường nét tinh gọn, khoáng đạt nhưng không mất đi sự tinh tế. Chất đất tử sa đồng nhất, mịn chắc, khi gõ phát ra âm thanh thanh thoát – dấu hiệu rõ rệt của nguyên liệu tuyển chọn và kỹ thuật nung chuẩn xác. Đây là dòng ấm xưởng nổi tiếng, vốn được nhiều người chơi ưa chuộng bởi tính ổn định, độ bền cao và giá trị sưu tầm vững chắc theo thời gian.
Giá 7-10 triệu
22/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/1EU3ir5Aid/
Ấm Dây Nho – Hồng Nê trang trí
Chiếc ấm tròn khoác lên mình màu Hồng Nê ấm áp, nổi bật với họa tiết dây nho và lá nho đắp nổi – biểu tượng của sự sung túc, gắn kết và viên mãn. Các chi tiết trang trí thủ công tạo điểm nhấn nghệ thuật, đưa ấm vượt ra ngoài tính công cụ để trở thành một tác phẩm trưng bày. Sau hơn 30 năm được lưu kho, lớp bụi thời gian càng làm nổi bật nét cổ kính, thích hợp cho cả người chơi sưu tầm lẫn người tìm kiếm một ấm trà mang dáng dấp mỹ thuật.
21/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/17EuMBXfoV/
Yixing teapots "Quả đào tiên"
Bộ đôi ấm tử sa như hai đóa đào tiên kết nghĩa, một cặp song hành mang theo lời chúc phúc và thọ. Mỗi chiếc ấm đều khắc dấu thời gian trong lớp đất nung mộc mạc, mang hơi thở thủ công giản dị mà tinh tế. Họa tiết đào và chữ Thọ không chỉ là trang trí, mà là biểu tượng của trường sinh, của khát vọng nhân gian về cuộc sống viên mãn. Đặt đôi ấm này bên nhau, ta cảm nhận được sự giao hòa giữa đất và người, giữa truyền thống và hiện tại – như một lời nhắn nhủ về hạnh phúc và sự trường tồn.
19/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/1FABDmuNiR/
Ấm Tử Sa – Tử Nê
Khác với sắc đỏ rực rỡ của Hồng Nê, chiếc Ấm Tử Sa – Tử Nê năm 1980-1990 khoác lên mình màu Tử Nê trầm tối – giống như đêm sâu tĩnh lặng, ẩn chứa nội lực tiềm tàng.
Hình dáng quả bí căng tròn, đường khía đều đặn, núm nắp như cuống bí khắc sâu từng vết thời gian. Vẻ giản dị mà uy nghiêm, khiến người thưởng ngoạn liên tưởng đến sự sung túc, bền vững.
Qua hơn 35 năm, đất Tử Nê đã “chín” thêm, lớp ánh ngọc tiềm ẩn bắt đầu hé lộ.
Khi chạm tay, có thể cảm nhận độ ấm, độ thô mịn, và sức sống còn nguyên vẹn trong thớ đất.
Đây là chiếc ấm mang hơi thở của sự tĩnh lặng và bền lâu,
một đối trọng trầm mặc bên cạnh sắc rực rỡ của chiếc 1980-1990
17/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/16tzyCJNxQ/
Trong thế giới ấm Tử Sa, mỗi dáng ấm, mỗi loại đất đều mang trong mình một linh hồn.
Ấm Hồng Nê rực rỡ, ấm áp như ánh dương cuối thu, vang ngân tiếng sáng trong, gợi cảm giác tràn đầy sinh khí.
Ấm Tử Nê trầm mặc, sâu lắng như đêm dài, giữ trong mình sự lắng đọng và sức mạnh tiềm ẩn.
Một bên là sự sống động, nồng nàn – một bên là sự trầm tĩnh, bền vững.
Đặt cạnh nhau, chúng không triệt tiêu, mà bổ sung cho nhau, tạo nên một đối thoại âm thầm về thời gian, đất và lửa.
Đây không chỉ là hai chiếc ấm – mà là hai mảnh ghép ký ức, phản chiếu vẻ đẹp song hành của một giai đoạn vàng son trong lịch sử ấm Tử Sa.
Ấm Tử Sa – Hồng Nê
Chiếc ấm nhỏ nhắn, dáng quả bí thanh thoát, gợi nhắc mùa thu trọn vẹn.
Núm nắp như cuống bí cong vút, vòi hóa đầu thú sinh động, quai uốn mềm mại – tất cả tạo nên một tổng thể hài hòa mà mạnh mẽ.
Được tạo tác từ đất Hồng Nê cổ, sắc đỏ ấm áp, ấm đã tĩnh lặng qua năm tháng sản xuất 1980-1990
Thời gian để lại dấu ấn nhẹ nhàng: bề mặt ngả màu, trầm lắng, mang khí chất “ấm cổ” mà chỉ sự chờ đợi mới có thể ban tặng.
Âm thanh vang ngân khi gõ nhè nhẹ – như tiếng chuông xa, xác nhận đất già và lửa nung đủ độ.
Đây không chỉ là một dụng cụ pha trà, mà là một mảnh ký ức của Nghi Hưng những năm 90,
nơi nghề thủ công vẫn lưu giữ vẻ nguyên sơ và chân thật nhất.
13/08/2025
https://www.facebook.com/share/p/19QGFjvCje/
3. Giá trị sưu tầm và văn hóa
• Một ấm tử sa cổ có thể tăng giá theo thời gian, được các nhà sưu tầm săn đón. Một số ấm gắn với tên tuổi nghệ nhân nổi tiếng thậm chí có thể đấu giá hàng trăm triệu đến hàng tỷ đồng.
• Ngược lại, ấm tử sa hiện đại mất giá trị sưu tầm, chỉ phục vụ nhu cầu tiêu dùng phổ thông. Giá dao động từ vài chục đến vài trăm ngàn đồng là phổ biến.
________________________________________
4. Vì sao ấm tử sa xưa đắt tiền đến vậy?
*. Nguyên liệu làm ấm tử sa là rất quý hiếm bởi giới hạn tự nhiên
*. Tay nghề nghệ nhân tinh xảo, mất thời gian và công sức
*. Giá trị văn hóa – nghệ thuật – sưu tầm cao
*. Khả năng “nuôi ấm” và phát trà tuyệt vời
*. Thị trường định giá theo giá trị thực và thương hiệu cá nhân của nghệ nhân
________________________________________
Kết luận
Sự khác biệt lớn giữa ấm tử sa xưa và nay nằm ở quan trọng nhất chinh là chất liệu, giá trị sức lao động và kỹ thuật tồn tại trong từng sản phẩm mang lại giá trị văn hóa cho từng sản phẩm
Nếu như ấm tử sa xưa là kỳ công của nghệ thuật truyền thống, thì ấm tử sa hiện nay phần lớn là sản phẩm thương mại hóa nhanh chóng. Giá cả vì thế chênh lệch không chỉ do vật liệu, mà còn bởi giá trị tinh thần và lịch sử mà mỗi chiếc ấm mang theo.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the business
Telephone
Address
Hanoi
29/09/2025