07/08/2026
Bàn cù lá là một món nội thất Nam Bộ xưa mình cực kỳ mê mẩn.
Người ta bảo nhất lân nhì lá nhưng cảm nhận cá nhân mình là so về tính thẩm mĩ trong tạo hình thì bàn lá hơn hẳn bàn lân. Nhìn vào chiếc bàn cù lá, không khó để người ta có thể cảm nhận được sự thẩm mĩ của tạo hình, khoa học của kết cấu và thanh thoát ở đường nét, hoa văn ...
Bàn cù lá đẹp, tuy nhiên không phải chiếc nào cũng đẹp.
Mình mê nội thất xưa, xa hơn là nội thất cổ là bởi vì tính thủ công. Những chiếc bàn như trong hình được những người thợ xưa làm hoàn toàn bằng tay. Và vì làm bằng tay nên đẹp hay xấu nó phụ thuộc rất lớn vào tay nghề người thợ. Mà thợ, thì trình độ mỗi người mỗi khác. Thế nên cùng là chiếc bàn cù lá xưa, có chiếc đẹp như tác phẩm ai ai cũng mê có chiếc cẩu thả như phế phẩm ai ai cũng chê ...
Tuy nhiên nhìn ra chiếc bàn đẹp thì dễ nhưng phân biệt được 1 chiếc bàn xấu thì nó cần tinh tế cực kỳ. Tại sao vậy ? Vì nếu không tinh tế thì bàn cù lá nhìn chung chiếc nào cũng giống chiếc nào. Còn khi bạn tinh tế thì 1 chút sai lệch về tỉ lệ cũng đủ để bạn kết luận món đồ có đáng chơi, hay là không ?
Chiếc bàn này mình mới sở hữu, duyên thôi, và mình nhìn nhận nó là chiếc cù lá rất đáng sưu tầm. Cái đẹp đầu tiên là phần chân cù lá.
Phần chân này dày dặn, nét chạm sâu, dẻo khiến chủ đề chạm kinh điển của chiếc bàn này trở nên nổi bật. Và sự dày dặn khiến cảm giác phần chân, khi nhìn vào, thấy ngay được sự vững vàng, chắc chắn.
Ten zin,
Đó là phần quan trọng với mình. Một món đồ cổ thì không thể thiếu lớp áo thời gian. Trải qua hàng chục, hàng trăm năm sự phong hoá khiến lớp vật chất bên ngoài biến đối tạo ra lớp ten xưa này. Có nó, món đồ nhìn thâm trầm hơn, có hồn hơn ...
Diềm cẩn ốc.
Nói thẳng thì kỹ thuật cẩn trên chiếc bàn này, nếu cho điểm, dù hào phóng thì mình cũng chỉ chấm 7/10. Tuy nhiên thứ giá trị nhất là chất ốc. Đây là ốc xưa, màu ốc trầm, sâu nhìn vô cùng cảm xúc. Đáng nói là phần cẩn hoa lá với chất ốc sâu màu này được "quy hoạch" bởi 1 khung diềm với 4 góc cách điệu. Nếu là 1 chiếc diềm trơn thì chiếc bàn này vẫn xứng là 1 món đồ đẹp đẽ. Tuy nhiên chiếc diềm này đã được người thợ quyết tâm biến nó thành điểm thu hút thị giác thế nên sự đẹp đẽ của chiếc bàn được nâng tầm bởi chiếc diềm cẩn ốc xưa lấp lánh, sâu màu ...
Cũng đừng quên các trụ tiện chắc chắn đồng thanh, đồng thủ.
Sưu tầm 1 chiếc bàn cổ, chưa bao giờ mình cho phép bản thân dễ dãi khi đánh giá ngoại hình, tình trạng trụ tiện. Mình căn ke rất kỹ phần chạm mũi, đánh giá sự chắc chắn cổ trụ, quan sát tỉ lệ tiện ... Và dĩ nhiên rồi, khi chiếc bàn này về nhà mình thì nó đã vượt qua được tất cả những tiêu chí đánh giá nói trên.
Khi nói về sự xuất sắc tuyệt đối người ta hay bảo :10 điểm không có nhưng ! Chiếc bàn này mình khắt khe chỉ cho 9 điểm. Tuy nhiên là 9 điểm - không nhưng !
01/07/2026
Tủ trưng bày gỗ cẩm …
Tủ này cách đây vài năm thì nhiều nhưng bây giờ cảm giác càng ngày càng ít.
Về kiểu dáng, ở góc độ cá nhân, nói thật mình thấy là bình thường. Tuy nhiên mỗi người mỗi thẩm mĩ, chiếc tủ này với mình là bình thường nhưng nó lại là món đồ mà nhiều người thấy đẹp. Phải thôi, vì dù gì nó cũng là món đồ xưa của Saigon, phổ biến tới độ có luôn 1 cái tên riêng nghe rất Tây, phiên âm sang tiếng Việt : Tủ Băng - Ky.
Về kiểu dáng mỗi người mỗi gu và có thể mỗi người mỗi cảm giác khác nhau nhưng về chất liệu thì mình gần chắc tuyệt đại đa số đều thích bởi chiếc tủ này được làm bằng gỗ cẩm lai. Nhất dáng nhì da, với phần vân đẹp như vẽ đặc trưng của gỗ cẩm, chiếc tủ này nhìn sang trọng, quý phái hơn hẳn.
Về phần chân, đây là phần có hoạ tiết đặc trưng làm nên tên tuổi của những món đồ Băng- Ky. Có thể nhìn hoạ tiết này bạn vẫn nhớ những chiếc chân đồng - thứ mà nhắc đến nội thất Saigon là nhiều người liên tưởng. Nhưng hãy quên những chiếc chân đồng ấy đi vì phần chân của những chiếc tủ Băng - Ky dạng này chắc chắn hơn hẳn. Và đây là lý do nhiều người thích dòng tủ này bởi chất liệu và kết cấu điều thuộc dạng ăn chắc - mặc bền.
Kích thước chiếc tủ mình đi được là 154cm cho chiều cao, 107cm cho chiều ngang, và 41cm cho chiều sâu. Với buồng kính zin nhìn qua hình thì hơi ố (bởi chưa vệ sinh) nhưng thực tế thì sáng trưng, trong trẻo.
Đây là chiếc tủ có tình trạng rất tốt. Nhắn mình, nếu bạn cần nó !
01/07/2026
Nếu chỉ nhìn vào vẻ bên ngoài cáu bẩn thì gần như ai cũng sẽ bỏ qua chiếc ghế này. Đời mà, những hào nhoáng bên ngoài thường gây ấn tượng mạnh hơn là những phẩm chất đẹp đẽ bên trong.
Chiếc ghế này nếu chỉ ngó sơ thì nó chỉ là chiếc ghế xếp bình thường, chẳng có gì đáng bàn. Tuy nhiên, giữa rất nhiều những món đồ trong kho đồ cũ của anh bạn thì mắt của mình đã dừng lại ngay vị trí chiếc ghế này. Cảm quan của người va vấp đủ nhiều cho mình thấy đây là chiếc ghế đặc biệt. Và quả nhiên nó là chiếc ghế đặc biệt ...
Sưu tầm nội thất xưa ai cũng hiểu tiền nào của ấy. Món đồ kỳ công xảo thủ thì giá trị cao, món đồ bình dân thì giá trị thấp. Cái lẽ tự nhiên ấy thiết nghĩ chả có gì phức tạp nên ai cũng có thể hiểu được. Chiếc ghế này chỉ là món đồ bình thường và giá tiền mình mua nó cũng hết sức bình thường. Nhưng thú vị ở chỗ, dù giá trị bình thường nhưng chiếc ghế này lại là món đồ có cái để nói, để bàn, để thấy thú vị ...
Sau một hồi lật lên lật xuống thì thứ đầu tiên mình cảm nhận là chiếc ghế được làm vô cùng cẩn thận. Đây là chiếc ghế xếp, tức nó có những chi tiết chuyển động cơ học - khác rất nhiều so với những chiếc ghế có kết cấu cố định thường bền hơn, ổn định hơn khi sử dụng. Lý thuyết là thế, nhưng thực tiễn quan sát thì mình nhận ra chiếc ghế này được làm cực kỳ khoa học. Những con bù -loong chắc chắn được phân bổ hết sức khoa học. Trong quá trình b**g xếp chiếc ghế để kiểm tra hoạt động của những chi tiết này mình cảm nhận được sự trơn tru êm ái. Khi ngồi thử thì mình cảm nhận ngay được sự chắc chắn và thoải mái - thứ cảm nhận chỉ đến từ món đồ được đóng kỹ lưỡng, cẩn thận.
Khi để chiếc ghế ở cấu hình bình thường (không xếp) rất dễ cảm nhận được sự kỹ lưỡng ấy qua những chi tiết gỗ.
Lưng tựa dày dặn được làm từ gỗ nguyên tấm với phần đầu tựa được tạo hình cong đem lại cảm giác mềm mại cho cả chiếc ghế. Các chi tiết cấu thành chân ghế nhìn thanh mảnh nhưng thực sự chúng được tạo ra từ những thanh gỗ vuông vức có độ dày rất ấn tượng để đáp ứng 1 tiêu chuẩn kép đó là vừa tạo cảm giác thanh mảnh nhưng lại phải vừa chắc chắc, vừa bền.
Đáy ngồi cũng rất đáng để nhắc đến vì nó được tạo ra để đem tới cảm giác ngồi thú vị không kém bất cứ một chiếc ghế mắc tiền nào cả. Trước khi nói vể lỹ do tại sao có cảm giác ngồi này thì mình phải nói về đường bo cong mềm mại rất thầm mĩ của phần đáy này. Rõ ràng người ta hoàn toàn có thể tạo hình vuông cho phần đáy nhưng nghĩ mà xem, nếu là cạnh vuông, thì sự thẩm mĩ về tạo hình của chiếc ghế này đã giảm đi đáng kể. Thế nên là khi những đường bo xuất hiện, khi nó cộng hưởng với đường cong vun vút nơi phần lưng tựa, thì dù chỉ là chiếc ghế xếp nhưng cảm giác nó cứ duyên dáng, nghệ nghệ kiểu gì ...
Và giờ là cảm giác ngồi thú vị mà người thợ tinh tế đã hướng tới khi tạo tác phần đáy của chiếc ghế này. Với những thanh gỗ dày dặn có tiết diện bằng nhau, người thợ đã tạo mộng để kết nối trực tiếp với phần khung tranh bo tròn nơi mặt ghế. Những thanh gỗ này nằm cùng hướng, giữa chúng là những khe hở nhỏ giúp cảm giác thông thoáng khi sử dụng được duy trì. Tuy nhiên thứ đáng để vỗ tay cho sự tinh tế của người thợ đó là bác ta đã làm đáy của chiếc ghế này võng xuống ở vị trí trung tâm. Độ võng rất vừa phải khiến người ngồi cảm giác chiếc ghế đang ông lấy họ, nâng đỡ và chở che cho họ ...
Dĩ nhiên khi gõ phím đôi khi vì hưng phấn nên có vài chỗ mình có vẻ hơi cường điều nhưng sự thực thì đây là chiếc ghế cực kỳ thú vị. Cuộc sống hiện đại ai cũng muốn sống nhanh sống vội nên đôi khi người ta thường hay bỏ qua những thứ hay ho vì cảm tính bề ngoài. Và có lẽ vì vậy mà mình mới có duyên sở hữu chiếc ghế, thú vị hơn là mình chỉ phải bỏ ra 1 số tiền rất nhỏ để mua nó.
Với người mê đồ mưa, như thế là đủ vui rồi ...
13/06/2026
Anh khách sinh năm 81, người Chăm, liên hệ chia lại chiếc tủ thuốc, nhưng vì nick Facebook viết bằng chữ Chăm mà mình tưởng chữ Cam-pốt nên cũng có tí rén.
Kịch bản mình tưởng tượng trong đầu là người ta sẽ chốt mua, cho địa chỉ giao hàng, mình tới chỗ hẹn, người ta oánh thuốc mê chở mình thẳng qua Cam. Hãi không? Lại chả hãi bỏ mẹ lên chứ lỵ!
Vì hãi nên mình trả lời lấy lệ chứ không mấy mặn mà. Trái ngược hoàn toàn, vị khách ấy rep lại bằng một giọng điệu rất mặn mà!
Anh ta cho địa chỉ (ngay gần mình), cho cả số điện thoại, bảo mình ship đến.
So với kịch bản "bán qua Cam" mình tưởng tượng trong đầu thì mọi thứ có vẻ đang đúng một nửa. Nửa còn lại... nghĩ thôi đã nổi hết da gà!
Nhất thanh nhì tướng, mình gọi điện để xem giọng điệu bên kia thế nào. Trao đổi dăm câu ba điều, qua chất giọng, mình tự tin kết luận bản thân đang nói chuyện với một người tử tế.
Người tử tế bảo đang bận bán hàng, chiều anh ta về thì mình ship tủ qua.
Dù tin anh ta là người tử tế tuy nhiên cẩn tắc vô ưu, mình bảo theo địa chỉ thì anh em mình rất gần nhau, chiếc tủ không nhiêu tiền, em lại là người có tâm, thôi thì chiều về mời anh ghé xem. OK thì lấy, không OK thì mời về trong vui vẻ. Người tử tế nhất trí ngay!
Trao đổi xong mình thấy nhẹ bẫng. Lý do: Chiếc tủ thuốc có vài trăm k, vì nó mà để bị bán qua Cam, nghĩ mà xem, có đáng không?
Chiều, đúng hẹn, chiếc xe máy chở một chòm râu... à không, chở người đàn ông có 1 bộ râu xum xuê chạy tới - chính là người tử tế!
Trò chuyện một lúc, mình biết anh sinh năm 81, người Chăm, là một ông bố vĩ đại vì có tận 8 người con. Tuy nhiên, mình không tài nào nhớ nổi tên dù đã hỏi anh ít nhất hai lần. Tên tiếng Chăm không nghĩ là lại khó phát âm và khó nhớ đến vậy.
Bê cái tủ ra mời anh coi. Ngó qua loa. Người tử tế gật đầu. So với số tiền thỏa thuận, anh muốn bớt thêm một chút. Mình vui vẻ đồng ý vì thứ nhất anh đúng hẹn, thứ hai anh mau lẹ, thứ ba anh tự chở về, thứ tư anh có bộ râu đẹp, và thứ năm, anh là ông bố vĩ đại ... Chỉ cần không bị bán qua Cam thì tặng không chiếc tủ mình cũng vui, chứ còn bớt chút đỉnh, thì thiếu gì lý do để mình kể lể …
Trước khi người tử tế về, mình ngỏ ý xin anh kiểu ảnh. Anh vui vẻ nhận lời. Đưa máy lên, qua viewfinder mình thấy rõ sự hiền lành của anh. Người thế này mà nỡ lòng nào mình nghi là kẻ xấu. Tự nhiên trách bản thân hồ đồ ngờ nghệch. Và 1 kinh nghiệm được rút ra: dân mê đồ xưa có thể vẫn có người xấu. Nhưng xấu tới độ “bế” cả người bán hàng có tâm như mình qua Cam ? Chắc chỉ có trong tưởng tượng.
Mình ngôn thế, anh chị công nhận không ?
Hehe
Ảnh: Người Chăm tử tế