Cafe cùng Tony Buổi Sáng

Cafe cùng Tony Buổi Sáng

Share

Chúng tôi là một nhóm các bạn trẻ yêu thích những bài viết từ tác giả Tony Buổi Sáng.

Page lập ra với mục đích tập hợp các bài viết hay từ tác giả hoặc trong các cuốn sách có ích cho các bạn trẻ

Bí quyết để học ít - hiểu nhiều - nhớ lâu - hiệu quả: Cuốn sách quyết định thành công trong học tập và trên con đường nâng tầm bản thân 01/12/2025

Sách hay nên đọc

Cuốn sách này Tony phát hiện có dạy phương pháp học tập rất thông minh, hay nói cách khác là cách có thể học ít hiểu nhiều, "lười" một cách thông minh. Đây là thành quả mới nhất của đội ngũ chuyên gia đầu ngành nghiên cứu, chỉ dẫn các bí quyết học tập làm sao để tiết kiệm được rất nhiều nguồn lực quý báu như thời gian, tiền bạc, và công sức mà vẫn đạt hiệu quả tối đa trong việc làm chủ các kiến thức mình cần. Nguồn lực tiết kiệm đó dùng vào những việc khác, tạo ra được vô vàn giá trị lớn lao

Link tham khảo chi tiết và khuyến mãi giảm giá cho bạn nào cần: https://www.khoinghiepkinhte.com/bi-quyet-de-hoc-it-hieu-nhieu-nho-lau-hieu-qua

Cuốn sách này rất hay, nên tặng nhau để đọc. Người ưa những cuốn sách có chọn lọc sẽ có lợi thế rất khác. Vì trí tuệ nhân loại xưa nay nằm hết trong đó

Link sang web đặt sách đó, ở dưới gần cuối đó

Bí quyết để học ít - hiểu nhiều - nhớ lâu - hiệu quả: Cuốn sách quyết định thành công trong học tập và trên con đường nâng tầm bản thân Bí quyết để học ít - hiểu nhiều - nhớ lâu - hiệu quả

01/12/2025

Đặc điểm chung ở các công ty đột phá về doanh số ở Trung Quốc là tui thấy có 1 cái bàn bóng bàn ngay ở văn phòng, gọi gấp lại được, khi cần kéo ra mở ra chơi.
Cty bạn tui ở Thâm Quyến, cách đây 20 năm mới là cái xưởng SX đồng hồ nhỏ xíu 10 công nhân, nay có nhà máy 3000 công nhân. Anh sếp với tui, bóng bàn là môn thể thao giúp người ta lanh tay lanh mắt lanh não nhất, bản thân anh tan ca cũng xuống làm vài set rồi mới đi về. Trong thế giới biến động không ngừng này, phải lanh. Không lanh, cứ bảo thủ cái cũ là thị trường hết nhu cầu một cái, mình sẽ ngáp liền. Bóng bàn là cái giúp mình lanh nhất, vì tốc độ bóng nhanh như chớp mắt vậy, không có môn bóng nào nhanh bằng.
Ngoài bàn bòng bàn thì họ có 1 tủ sách, với những cuốn sách mỏng, rèn tư duy. Nhân viên lao động trí óc ngoài chơi thể thao ra thì phải đọc sách và review, không đọc thì cũng ko sao nhưng sẽ không được tiến cử lên bộ phận quản lý. Vì bảo thủ, học xong ĐH mà không đọc thêm sách thì não chỉ biết có kiến thức cũ. Chữ nghĩa ít, não ít học cái mới thì khó mà điều binh khiển tướng, những nhân viên trẻ sau này có nhiều bạn trẻ rất xuất sắc, họ sẽ không phục nếu cấp trên chỉ có kinh nghiệm.
*Tui thấy mấy đầu sách ở VN có, ai cần thì còm héng.
Cre: Ăn trưa cùng Tony

01/12/2025

1. Người Bắc Âu, người Do Thái, người Đức và người Nhật đều có chung 1 câu thành ngữ: hãy đón nhận thất bại. Thất bại là bình thường, vô cùng bình thường. Ai xấu hổ hay buồn bã với thất bại thì sẽ không thể có 1 cuộc đời như mong muốn.
☘️ Thất bại trong học hành, thi rớt: chọn nghề khác, ngành khác, lĩnh vực khác. Nghề nghiệp là duyên là nợ. Mình không cưỡng cầu.
☘️ Thất bại trong tình yêu, hôn nhân: Cố gắng hòa hợp ở mức max, nhưng thất bại thì vui vẻ chấp nhận. Chọn người khác, cuộc sống khác, thậm chí chọn ở vậy cũng được. Làm single mom, single dad, tái hôn, đi nước ngoài, đi tỉnh khác sống, làm việc, đi tu, đi làm khoa học, dấn thân cho 1 lý tưởng nào đó. Miễn mình thấy ngày nào đầu óc cũng thoải mái, hạnh phúc, không vi phạm pháp luật là được.
☘️ Thất bại trong sự nghiệp hay làm ăn: Làm lại. Thất bại. Làm lại nữa. Làm miết. Không việc gì phải xấu hổ hay sợ chê cười. Nhưng tốt nhất khi làm thì âm thầm làm, đừng kể nhiều, nổ quá thì người ta đu theo hỏi và vỗ tay hoan hô khi mình thất bại. Lỗi là do mình hết. Cứ im lặng chả có thông tin gì thì người đời sao đàm tiếu mãi được, khả năng dựng chuyện của họ cũng có giới hạn. Mọi việc, mình cứ im lặng thì họ sẽ có mối quan tâm đến người khác.
Não người thành tựu, họ chịu chơi và chơi đẹp. Mời ly rượu là ngửa cổ uống cạn, không có dùng dằng suy nghĩ việc cỏn con như thế. Nói cà phê là đi luôn, không bao giờ có câu "bữa nào rảnh". Muốn thăm bạn ở tỉnh khác, thành phố khác, nước khác thì ra sân bay bến xe đi luôn, không có câu "hôm nào có dịp". Vì sẽ chẳng bao giờ "rảnh và có dịp" cả, muốn rảnh là rảnh, muốn có dịp là có dịp. Nói "cho đi" là 1 phát cho tiền cho máo hay đăng ký hiến tạng luôn. Và tỷ tỷ những hành động "rốp rẻng", mạnh mẽ, dứt khoát như thế trong cuộc sống.
Không sợ quê, không sợ mất, chết thì thôi, mất hết thì làm lại, lên đảo đốt thuyền để không có đường lui, làm gì là dấn thân trọn vẹn, quánh bài là all-in chứ không có dằng non. Họ hào sảng, phóng khoáng, rộng rãi xởi lởi, tiền bạc chỉ là 1 phương tiện đến và đi trong tay họ. Họ chọn sống 1 tâm thế hiên ngang giữa cuộc đời. Dù đời vả mặt méo hàng trăm lần, đạp xuống hàng trăm lần họ vẫn chẳng sợ, chẳng giận. Cứ thế mà đứng dậy, đi tiếp con đường đã chọn.
Bên cạnh trí tuệ thông minh (cái này thiên phú), cách lựa chọn lối tư duy "lên đảo đốt thuyền, không chừa đường lui" là 2 tố chất quan trọng người có cuộc đời "hễ muốn gì là làm cho bằng được". Ngược lại là đám đông với câu cửa miệng "lực bất tòng tâm" tức tâm muốn mà lực không có để thực hiện, thực ra là do không có não quyết đoán đấy thôi. Ai quyết đoán hay dùng dằng là do họ lựa chọn mà sống vậy, chứ không phải thiên phú hay giáo dục hay bất cứ yếu tố nào khác.
2. Nhận tin Tôn Sĩ Nghị, tổng đốc Lưỡng Quảng đưa 29 vạn sang chiếm đóng thành Thăng Long (29 vạn là 290.000 người), Quang Trung lúc đó là Bắc Bình Vương vội vã lên ngôi hoàng đế để có thể có chính danh, đích thân dẫn quân ra Bắc. Đi từ Phú Xuân (Huế) ra, cứ 2 người khiêng 1 người để người đó ngủ, chân bọc rơm, tiến cả ngày cả đêm không ngơi nghỉ, sau này gọi là "bước chân Tây Sơn thần tốc". Dừng chân tại Nghệ An, Quang Trung hẹn La Sơn Phu Tử tới nói chuyện. Nói thêm về La Sơn Phu Tử, đây là người học rộng hiểu sâu, tài trí ngàn năm có một, nên ông chọn ẩn dật ở núi La Sơn, từ chối gặp tất cả mọi người vì biết người muốn gặp bao giờ cũng có 2 lý do, một là muốn được học hỏi (có lợi riêng), hai là tò mò. Hai lần trước ra Bắc, Quang Trung vừa mời vừa ép thì mới mới gặp ông, nhưng ông đều từ chối cho lời khuyên. Lần này, ông chủ động đến bày kế "người phương Bắc không quen khí hậu nguồn nước xứ cận nhiệt, hoàng đế đánh gấp trong vòng 10 ngày thì họ sẽ trở tay không kịp, chắc chắn thắng. Quang Trung mừng rỡ nói "thật đúng với ý ta".
Quang Trung cho tuyển thêm binh, quân số đạt được 10 vạn (nhỏ 3 lần so với quân Thanh), tập luyện hăng say mỗi ngày các thế võ Tây Sơn, đặc biệt là Yến Phi Quyền (thân nhẹ bay lượn như chim én, hoá giải được mọi thế của phái Thiếu Lâm hay Võ Đang Nga Mi nếu giáp lá cà). Các bà các chị từ Bình Định đi theo nghĩa quân hướng dẫn "hội phụ nữ" (các địa phương mà nghĩa quân đi qua) cách làm bánh tráng và thịt thưng mặn (2 món có thể vận chuyển đi xa cả năm, bánh tráng chỉ cần nhúng nước là có thể ăn no ngay lập tức). Khi nghĩa quân đi qua, người dân đều đem dâng bánh tráng, bánh chưng, bánh mứt vì đây là thời điểm cuối tháng chạp, mọi người đang chuẩn bị Tết. Quang Trung cho hẹn quân tại Tam Điệp (Ninh Bình), làm lễ tế đất trời, hẹn mọi người mồng 7 tháng giêng, vào Thăng Long sẽ ăn Tết 1 lần nữa. Sau đó nghĩa quân tiến ra Bắc, cả ngày mồng 3 và 4, chỉ phô trương thanh thế la hét trước đồn Ngọc Hồi, cửa ngõ kinh thành Thăng Long. Đồn Ngọc Hồi có 3 vạn quân đang trấn giữ. Đêm mồng 4 chuẩn bị sang rạng sáng mồng 5, Quang Trung cho làm lễ xuất quân. Lễ đơn giản, sau khi ăn no, ông cho đập nát toàn bộ chén bát nồi niêu xoong chảo, toàn bộ bánh tráng và thịt thưng và lương thực thực phẩm dồn lại 1 đống và đổ dầu đốt sạch. Ông nói, một là thắng vào thành ăn Tết, hai là chết, chết thì không đói nữa, chúng ta không có đường lui. Ông lấy 1 cái khăn màu vàng, thắt sẵn đeo trên cổ, tuyên bố nếu không thắng thì ta sẽ chết chung với mọi người. Nghĩa quân thấy thế thì hừng hực khí thế, cả 10 vạn đều nằm chặt tay, nhìn nhau với ánh mắt quyết tử.
Lễ xong, Quang Trung cưỡi voi đốc binh tấn công đồn Ngọc Hồi, mấy chốc đã hạ xong. Tiến tới đồn Khương Thượng, nơi có vị tướng tài Sầm Nghi Đống của nhà Thanh đang trấn giữ, thế thắng như chẻ tre. Sầm Nghi Đống chống không lại, bèn ra gò Đống Đa thắt cổ. Tôn Sĩ Nghị nghe tin thì lập tức vứt bỏ ấn tín, mặc áo dân thường, nhắm thẳng hướng ải Nam Quan mà chạy, Lê Chiêu Thống chạy theo sau với đám tàn quân. Trước La Sơn Phu Tử có nói, nếu Tôn Sĩ Nghị có chạy thì không truy cùng diệt tận, vì họ là nước lớn gấp 10 lần nước ta, chừa 1 đường sống để sau này còn nhờ ông ta trong công văn giấy tờ bang giao 2 nước. Chỉ trong 1 buổi sáng, Quang Trung đã đánh bại 29 vạn quân Thanh. Ngọn kỳ đài trước cổng kinh thành Thăng Long đã thay bằng cờ Tây Sơn, một lá cờ màu đỏ mặt trời vàng phấp phới. Chiều mồng 5, từ cửa Bắc, Quang Trung cưỡi voi vào thành Thăng Long, chiến bào màu đỏ trên người ông đã nhuộm đen vì thuốc súng, trên cổ ông vẫn còn chiếc khăn vàng đã quấn sẵn....
3. Trong thời đại này, chiến tranh không còn. Giờ là lúc thi thố tài trí trên lĩnh vực kinh tế. Những quản lý lãnh đạo ăn ngủ ra chiến trường thực chiến với nhân viên luôn, tâm trí chỉ nghĩ đến việc kinh doanh thì mới có được chiến thắng. Còn làm từ xa, điều khiển từ xa, còn nghĩ đến chuyện yêu đương gái gú hay các vấn đề xã hội không liên quan đến việc làm ra tiền thì rất khó mà thành công trong sự nghiệp. Trong hình là quản lý 1 DN ở miền quê, ngủ luôn ở văn phòng từ thứ 2 đến thứ 7, cuối tuần mới về nhà thăm vợ con. Văn phòng mở cửa từ 8h sáng đến 11h đêm, nhân viên muốn đến làm lúc nào thì làm. Và họ đã có những bước nhảy vọt, thu nhập quản lý lẫn nhân viên đều gấp 3-4 lần thu nhập chung của xã hội. Tinh thần Quang Trung áp dụng trong kinh doanh hiện nay là như vậy.
Cre: Ăn trưa cùng Tony

01/12/2025

Văn phòng thời nay có một phong tục mới ra đời, so độ "truyền thống" còn hơn tục lễ ăn hỏi ngày xưa: cứ tầm 2 giờ chiều là văn phòng bắt đầu hỏi nhau xem chiều nay uống gì nhỉ, có món nào mới để thử không, cần chút đường, cafein ... Nó như một thói quen được coi là biểu tượng tỉnh táo của dân công sở: ai uống là người biết hưởng thụ, biết nạp năng lượng, biết bắt nhịp xì-tai văn minh. Còn ai không uống thì dễ bị gắn mác thiếu caffeine xã hội, thiếu năng lượng đồng đội, thiếu… hòa nhập. Người ta không nói thẳng, nhưng kiểu gì cũng được hỏi một câu nghe rất ám ảnh:
“Không uống hả? Chắc buồn ngủ lắm rồi?”
Vậy nên thành ra hễ ai rủ order là gật đầu cái rụp. Không phải vì mê trà sữa tới mức coi đường là chân ái đâu. Mà là vì thấy mọi người uống, mình không đặt thì kỳ. Uống cho thân, cho dễ bắt chuyện, cho hòa nhập vào cộng đồng những chiếc ly màu sắc. Uống mà trong lòng chỉ sợ người ta thấy mình lạc quẻ, chứ không sợ đường chạy vào máu.
Uống riết rồi không còn phân biệt được mình vui vì ly trà, hay buồn vì ví. Mỗi lần shipper giao tới là cả phòng rộn ràng như Tết, nhưng đến cuối tháng thì ví tiền tưởng liệm vì đường và trân châu.
Thật ra cái khó không phải uống hay không uống. Cái khó là ngại từ chối. Nói không thì sợ bị nghĩ mình khó gần, sống nội tâm, tiết kiệm quá mức. Thành ra cứ để ly trà sữa đại diện cho mình: Đây, tôi hòa đồng nè! Tôi ồn ào nè! Tôi có vị ngọt xã hội nè!
Trong khi tài khoản ngân hàng đang đắng hơn trà Earl Grey không đường.
Nhưng để ý kỹ, bạn sẽ thấy trong văn phòng luôn có một vài người rất giỏi từ chối mà không ai phật lòng. Họ chỉ cười nhẹ, nói vài câu vui vui là thoát nạn một cách duyên dáng. Người ta không uống mà vẫn được rủ, không chi tiền mà vẫn được quý. Đó không phải vì may mắn, mà vì EQ của họ cao, biết nói sao để người khác vẫn cảm thấy được tôn trọng, được chia sẻ. Từ chối mà nghe y như quan tâm, không phải né tránh.
Đâu xa, ví dụ như đây: “Đợt này mình hạn chế đường, để không phải đi khám mỡ gan. Hẹn mọi người 1,2 bữa nữa nha.”
Hoặc hài hước kiểu: “Tháng này hết lúa, mà chúa chưa ban. Mình xin nhìn bằng ánh mắt biết ơn, hẹn mọi người mùa gặt sau.”
Nói vậy ai mà giận cho nổi, giận nổi nữa chắc phải xấu tính lắm? Còn có khi nghe xong người ta lại thương.
Đi làm, ngoài kỹ năng Excel, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng chạy deadline, còn cần thêm một kỹ năng khác: kỹ năng từ chối mà vẫn được rủ lần sau. Văn phòng đâu cần hòa nhập bằng ví tiền. Đôi khi hòa nhập bằng nụ cười, bằng cách nói chuyện, bằng việc đồng hành đúng lúc là đủ. Trà sữa chỉ giúp vui, nhưng không thể giúp sống. Nên nếu hôm nay nhóm bạn order trà, cứ bình tĩnh mà nói, “Em xin phép uống bằng tinh thần đồng đội!”
Vẫn thân, vẫn vui, vẫn văn minh. Và ví thì vẫn còn nguyên topping.
Góc giới thiệu một cuốn sách về EQ các bạn trẻ có thể tham khảo để tự tin ứng phó với những văn hóa như thế này:

01/12/2025

Cuộc đời một người không phải tự nhiên mà thuận lợi. Ở đây không nói đến nhóm “đặc sản cung đình”, sinh ra đã có đường băng trong nhà, có người dọn sẵn gió thuận, chỉ cần bước lên là máy bay tự cất. Họ có hậu thuẫn, có gia đình đứng sau, cứ yên tâm mà phát triển. Cái đó mình chúc mừng, không ganh tị bởi đời ông đời cha cũng chỉ cố làm để cho con cháu được hưởng thôi chứ làm cho ai. Mỗi người một xuất phát điểm, tranh giành làm gì cho mệt.
Còn lại, phần đông chúng ta là dân… “tự bơi”. Không có ai đưa tay kéo, thì tự đập nước. Không có thuyền, thì bơi bằng dép, bơi bằng niềm tin. Thành công của nhóm này không phải từ may mắn, mà từ việc dậy sớm, chịu cực, và kiên trì làm từng việc nhỏ, làm tới nơi tới chốn.
Nhiều bạn cứ than: “Sao đời mình không thuận lợi như người ta? Ông trời cho người ta tất cả” Ủa, người ta leo từ lúc mình còn nằm ôm gối lướt điện thoại. Người ta rèn kỷ luật trong khi mình rèn… thói lười. Người ta đọc sách, học kỹ năng, còn mình đọc comment phốt và hóng drama. Rồi cuối cùng lại ngồi so sánh rồi buồn. Buồn cái nỗi gì?
Thuận lợi của dân “tự thân vận động” là thứ mình tự tạo ra. Giống hạt cà phê vậy. Không ai sinh ra thơm. Hạt phải trải qua rang, cháy, nóng, đắng, rồi mới được nâng niu trong ly. Ai không chịu nhiệt thì mãi chỉ là hạt sống, vứt xó.
Nên nếu cuộc đời bạn đang khét lẹt, đang khó, đang đắng, cứ bình tĩnh. Đời đang rang bạn thành người có mùi. Mùi nỗ lực. Mùi giá trị. Lúc ấy, người ta không hỏi bạn khổ ra sao. Người ta chỉ thấy bạn… “thơm”.
Không cần nền tảng. Không cần chống lưng. Chỉ cần tự mình đứng vững và làm tới nơi.
Thuận lợi không rơi từ trên trời. Thuận lợi… do mình rang chín.

01/12/2025

Nhà bà chị tui ở gần chợ, tường nhà giáp với đường hẻm, là nơi tiểu tiện của giới lao động tự do trong chợ. Vì hôi thối nên bà chị chịu không nổi, cứ tối chạy về là chạy thật nhanh rồi đóng kín cửa. Chị lên phường báo miết mà cũng không thay đổi được tình hình. Xong tui bày bả đặt mấy lư hương (lọ cắm nhang), cách mấy mét đặt 1 cái, sáng sớm thắp mấy cây để đó. Chị ấy nghe theo, ngay lập tức, không ai dám tới tiểu vô tường nữa, khen tui hay. Thực ra cái này là tui đọc trong sách nào đó chứ không phải là ý tưởng của mình. Khi nhìn thấy những cái lư hương, họ bỗng dưng kích hoạt cái tâm linh trong người, thấy ớn ớn, không dám làm bậy.
Ở Colombia hay Chile gì đó, mấy chục năm trước, ở 1 điểm bầu cử tổng thống, 1 phóng viên đài truyền hình phỏng vấn 1 bà nội trợ đang cầm lá phiếu trên tay. Phóng viên hỏi: "bà mong muốn gì nhất ở tổng thống mới?". Bà nói, "tôi mong là ông ấy biết sợ thượng đế". Chỉ vậy thôi mà trở thành câu nói hay nhất trong năm do tạp chí Time bầu chọn. Vì khi ở đỉnh của quyền lực, ai biết sợ thượng đế thì sẽ điều chỉnh lại hành vi của mình. Sợ thượng đế ở đây là sợ nhân quả, chứ không phải tin theo những cái bói bài gieo quẻ xin xăm hay tử vi tử véo sao hạn cúng kính cầu xin gì. Nhân-quả là quy luật tâm linh bao trùm mọi tôn giáo, mọi đức tin.
Tui có 2 bà chị. Lúc nhỏ ở chung, 2 bà không bao giờ nào lấy quần áo, vì nói chui dưới dây phơi đồ là học ngu, giặt đồ thì được chứ lấy đồ vô nhà là nhiệm vụ của tui khi chiều về. Tui chui dưới quần lót quần đùi của bao nhiêu người cả ngàn lần, mà học hành vẫn bách chiến bách thắng, thi đâu đậu đó, cả vùng có ai học lại đâu. Còn 2 bà chị tui thì học rớt lên rớt xuống, thi đậu ĐH cũng cúng tạ ơn. Rồi nhiều người hỏi tui năm nay sao gì chiếu mạng, La Hầu hay Thái Bưởi Thái Bạch gì đó, tui nói đâu có biết. Mấy chục năm nay, tui có biết sao gì, có cúng gì đâu mà vẫn học hành đỗ đạt, ra đời làm vẫn kiếm được tiền như ý. Có mỗi cái tui cho máo và cho tạng là hiếm ai chịu làm theo, nói mất máo uổng, nghe sợ xui. Tui đăng ký từ 10 năm trước, thấy càng ngày càng may mắn hơn.
Rồi sáng mùng 1 Tết, nhiều người không có móc bóp móc ví, sợ ra tiền cả năm. Rồi cúng kính thì tui thấy trưng lên mâm mấy trái cầu dừa đủ xài sung gì đó, giả sử ông bà có ăn thật thì năm nào cũng ăn gì mấy trái khô héo thấy bắt gớm đó. Họ chỉ cầu cho bản thân họ thôi chứ không phải thật sự vì kính yêu ông bà. Tui hễ thấy thì gỡ quăng hết mấy cái tào lao đó vô sọt rác, đơm trên mâm hoa quả những cây trái chín mọng nhất ngon nhất, ông bà có thật thì ăn, không có thật thì trưng cho đẹp, xong mình ăn chứ ai ăn. Tui mùng 1 Tết móc bóp ào ào, rút tiền cho đi ào ào. Tui 20 năm nay không cúng kính gì mà vẫn giàu vẫn đẹp vẫn hạnh phúc như thường. Còn như mấy bà chị tui, Tết là phải ăn cá thu cá ngân cá bóp (để thu ngân vô bóp). Rồi không ăn mít (giọng miền nam là mích, gần với từ xích mích), rồi không ăn nho (vì nói lái nho nhắn là nhăn nhó). Nói chung kiêng cữ thấy bắt mệt. Tui ăn sạch bách, nho mít xoài táo ổi bử gì cũng ăn, sáng mùng 1 vẫn cho con rô bốt nó chạy hút bụi rầm rầm trong nhà, có sao đâu.
"Tin rồi sẽ thấy" là tin vào quy luật nhân quả chứ không phải tìn vào con cá hòn đá tào lao. Mình gieo hạt quýt thì mọc lên cây quýt, gieo hạt lá ngón thì mọc lên cây lá ngón, không gieo gì thì không có gì. Chỉ vậy thôi, tui đọc triết học Phật Giáo hay Lão Giáo hay Thiên Chúa Giáo không hề thấy đề cập mấy cái mà người đời suy diễn suy luận, cho là làm như vậy mới may mắn, mới có lợi, có lộc. Thật ra là vì lợi ích của bản thân mình cả, chứ không phải là đức tin.
Đức tin, ai triết học sâu mới hiểu.
Cre: Ăn trưa cùng Tony

01/12/2025

Ở môi trường công sở, người lanh lợi không phải là người nói nhiều, cũng không phải là người chạy vòng vòng nịnh cấp trên. Người khôn là người biết đi làm mà giữ cái đầu mát, miệng không thừa chữ, tay không thừa việc, không để ai có cơ hội bắt lỗi. Làm tốt phần mình, còn chuyện thiên hạ để đó, không can thiệp, không bình luận, không tò mò.
Người EQ cao ở chốn văn phòng xoay quanh 5 chữ rất đời: làm, lắng, lọc, lịch, lễ.
Làm: nói ít, làm nhiều, không kể công.
Lắng: nghe hết rồi mới mở miệng, đừng chen ngang như sợ mất lượt.
Lọc: lọc cái gì cần nói, còn chuyện trong phòng trà nhà người ta, bỏ.
Lịch: thân hay không thân, vẫn lịch sự vừa phải, không suồng sã.
Lễ: tôn trọng từ bảo vệ đến sếp tổng, không coi ai nhỏ, cũng không luồn ai lớn.
Người EQ thấp thường vướng ở cái miệng. Thấy chuyện gì cũng buồn miệng góp ý, thích kể “cho vui”, thích hóng chuyện nội bộ như xem phim truyền hình. Nhiều bạn tưởng mình thân thiện, ai cũng bắt chuyện, ai cũng chia sẻ tí cho vui. Nhưng đời công sở không giống quán cà phê. Một câu nói vui đúng người thì vui thật, nhưng sai một người là thành “tám chuyện, nói xấu, không giữ mồm”. Miệng mình tưởng vô thưởng vô phạt, nhưng người nghe lại không nghĩ vậy.
Có bạn quen kiểu ngoài đời, vô công ty cũng xưng hô chị chị em em, đặt biệt danh, cốc đầu, vỗ vai, xưng tao mày, tưởng gần gũi. Nhưng ở môi trường đi làm, suồng sã là thứ dễ mất điểm nhất. Chỉ cần đùa sai tông, động chạm sai chỗ, một cái chạm tay không đúng người, là đủ để có tiếng “vô duyên”, thậm chí “quấy rối”. Ở công sở, lịch sự là cái ô che nắng mưa, còn thân quá lại dễ thành rủi ro.
EQ cao là biết giữ ranh giới. Không xâm phạm chuyện riêng của người khác, và cũng không để ai đụng vào chuyện riêng của mình. Nhiều bạn ham kể: lương bao nhiêu, người yêu thế nào, gia đình mâu thuẫn ra sao, chia tay cũng mang vào văn phòng kể. Tưởng thân nên chia sẻ, nhưng rồi một ngày không vui, chính những người đó đem chuyện bạn kể đi rắc như vỏ hạt dưa. Còn bạn thì ngồi cay, không hiểu vì sao chuyện riêng mình thành tin đồn trong công ty.
Những người đầu óc lớn không bao giờ bàn chuyện riêng tư ở chỗ đông người. Nhìn các sếp lớn mà học: làm thì xuất hiện, còn chuyện tình cảm, gia đình, con cái, họ cất kỹ như két sắt. Đời sống riêng để ở nhà, còn đến công ty chỉ mang theo công việc. Vậy mới an toàn, mới yên thân, mới không bị ai tò mò rồi suy diễn.
Công sở không phải nơi trưng bày tính cách, càng không phải nơi phô cảm xúc. Đi làm chỉ cần biết giữ mình, Vậy là đủ. Không cần khôn lỏi, chỉ cần khôn vừa phải để đi làm mà không đau đầu. Còn muốn master hơn về mấy cái vấn đề trí tuệ cảm xúc này, có thể tham khảo những cuốn sách về EQ nổi tiếng nước ngoài được xuất bản về Việt Nam

01/12/2025

Nếu bạn chọn con đường khác thì thôi, nhưng nếu bạn chọn con đường doanh nhân thì trong tủ hồ sơ mình sẽ có các giấy tờ sau:
1. Sổ đỏ hiến_máo (càng nhiều càng tốt).
2. Thẻ hiến tạng.
3. Lệnh chuyển ngân hàng cho các quỹ từ thiện vùng cao vùng sâu (càng dày càng tốt, nên trích 10% lợi nhuận mình kiếm được chuyển tặng các quỹ, hào sảng hơn thì 20, 30, 50%).
4. Cà vẹt (giấy đăng ký) xe ô tô gồm ô tô tải (công việc) và ô tô con (cá nhân), giai đoạn quá độ là ô tô bán tải. Ở quê mình đường sá rộng rãi, lái xe đi làm ăn giao dịch rất thuận lợi.
5. Giấy đăng ký kinh doanh có trụ sở đặt tại quê nhà, các hoạt động buôn bán xuất nhập khẩu sẽ nộp thuế cho quê hương cũng là 1 cách đóng góp. Ví dụ 1 năm nhập 10 tỷ hàng thì vẫn đóng thuế 1 tỷ VAT cho tỉnh, nếu xuất khẩu thì tiền USD chảy về ngân hàng Vietcombank, Eximbank, Agribank...của tỉnh mình, giúp tỉnh mình phồn vinh.
6. Hợp đồng thuê đất trong khu công nghiệp tỉnh để sản xuất. Làm ở ngoài thì ban đầu thấy tiện nhưng với tốc độ đô thị hoá, 10 năm, 20 năm nữa sẽ phải di dời vì dân cư họ mọc dày đặc xung quanh. Do vậy nên vô khu công nghiệp trước thì tốt, vấn đề cháy nổ tiếng ồn khí thải....sẽ dễ quản lý hơn.
7. Hộ chiếu để tham dự các hội chợ lớn nhỏ trên khắp thế giới. Ví dụ mình sản xuất hạt điều rang muối chẳng hạn, thì search "exhibition/trade fair/cashew nut/2021/international/food industry" và điền form, xong xách giỏ đi.
8. Giấy chứng nhận, bằng khen, huy chương các cuộc thi khởi nghiệp, doanh nghiệp trẻ, doanh nghiệp xã hội, doanh nghiệp cộng đồng, tài sắc doanh nhân, tiếng hát doanh nhân,.....Thi thố hết mọi cuộc thi lớn nhỏ để tăng sự tự tin cho mình, xây dựng được thương hiệu cá nhân (personal branding rất quan trọng), học hỏi thêm từ các đàn anh đàn chị đi trước, có thêm nhiều mối quan hệ với bạn bè...
9. Dành thời gian để thực hiện các hoạt động gắn kết cộng đồng như dọn rác, xây viện dưỡng lão, viện trẻ mồ côi, xây cầu và đường giao thông nông thôn, trồng hoa cho trạm y tế và bệnh viện huyện, tặng trang thiết bị y tế cho các bệnh viện, xây dựng bếp ăn từ thiện ở bệnh viện, sửa chữa các trường học, tặng thiết bị cho các trường học, các chương trình dạy tiếng Anh cho trẻ em nông thôn. Hiện nay trên thế giới, doanh nghiệp luôn gắn với chữ CSR (Corporate Social Responsibilty) tức trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Ai còn làm chỉ vì lợi nhuận thì không lâu bền được, vì nhận thức cộng đồng đã rất khác. Chỉ làm giàu cho bản thân họ và cổ đông của họ, chẳng thấy đóng góp gì cho xã hội ở những vùng khó khăn để san sẻ sự phồn vinh đồng đều cho cả nước, thì vẫn không nhận được sự tôn trọng của xã hội.
Chúc các bạn có sớm 8 bộ hồ sơ (từ 1-8) và dành thời gian cho hoạt động (9) bên cạnh việc sản xuất làm ăn của mình. Vài chục năm nữa thì ai cũng chết, mình để lại giấy tờ vậy cho thế hệ sau mà phát triển lên quy mô lớn hơn, tầm vóc lớn hơn. Đã có hàng ngàn người có được bộ hồ sơ này, mình muốn là mình làm được thôi. Đất nước và xã hội sẽ không quên có 1 người tên là (điền tên mình vào đây) đã xuất hiện 1 lần trên trái đất và đã góp phần thay đổi xã hội trở nên tốt đẹp hơn.
cre: tony buổi sáng

01/12/2025

Tết đến, nhiều bạn trẻ bắt đầu cảm thấy áp lực về chuyện tiền biếu ông bà, cha mẹ. Một năm làm việc vất vả, chạy đôn chạy đáo để kiếm từng đồng, cuối năm lại phải lo “bao nhiêu cho vừa lòng mọi người”. Trên mạng, nhìn thấy bạn này khoe biếu ba triệu, bạn kia mừng tuổi cha mẹ hàng chục triệu, lòng lại sốt sắng, tự hỏi: “Mình có đủ không? Mình có làm ít quá không?”
Sự thật là chuyện đó không cần căng thẳng như vậy. Bao nhiêu biếu bấy nhiêu, quan trọng là tấm lòng, sự quan tâm, chứ không phải số tiền thật nhiều hay ít. Nhiều người hay khoe trên mạng, nhìn thì hào nhoáng, nhưng chưa chắc là thật. Họ cũng có những nỗi lo riêng, những khoản chi khác, nhưng vẫn muốn tạo hình ảnh “hào phóng” cho thiên hạ thấy. Nếu cứ lấy mạng xã hội làm thước đo, bạn sẽ mệt mỏi, áp lực vô lý và thậm chí mất vui với Tết.
Có lần mình hỏi một bạn trẻ: “Sao bạn cứ lo biếu ông bà nhiều quá vậy?” Bạn ấy bảo: “Nhìn mọi người trên Facebook khoe hết, mình sợ bị thua, bị lép vế.” Mình cười, bảo: “Nhìn mạng xã hội mà so sánh với đời thật, là tự mình tạo áp lực thôi. Người khác khoe chưa chắc đã thật, còn gia đình bạn, tấm lòng của bạn mới là quan trọng.” Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế nhiều người vẫn rối trí vì chưa biết cách quản lý tài chính, chưa biết phân bổ chi tiêu hợp lý.
Một bài học quan trọng khác là tiết kiệm và quản lý tài chính từ sớm. Không phải đến cuối năm mới “há hốc” ra: “Ơ, mình không còn tiền đâu mà biếu cha mẹ, mua quà Tết.” Dần dần, biết cách trích ra một khoản để dành, biết tính toán chi tiêu, bạn sẽ chủ động hơn, thoải mái hơn và không bị áp lực. Việc này cũng giúp bạn trưởng thành trong quản lý cuộc sống, không chỉ cho Tết, mà cho cả năm sau.
Mình thấy nhiều bạn trẻ vẫn còn lúng túng: “Mình làm cả năm, tiết kiệm có tí, đi du lịch cũng tiêu hết, giờ Tết phải biếu cha mẹ, làm sao đủ?” Mình chỉ nhắc nhẹ: đừng tự tạo áp lực cho bản thân. Số tiền bạn có, bao nhiêu cũng được, miễn là xuất phát từ tấm lòng. Người lớn hiểu, không cần chứng minh hay khoe mẽ. Còn nếu bạn thấy người khác khoe biếu tiền khủng trên mạng, cũng đừng để mình bị cuốn theo. Nhiều khi, nhìn vẻ hào nhoáng, nhưng thật ra họ cũng vất vả, cũng lo lắng, chỉ là muốn mọi người thấy “mình mạnh tay”.
Ngoài ra, đây cũng là dịp để học cách lập kế hoạch tài chính cá nhân. Chia ra từng khoản: chi tiêu hàng tháng, tiết kiệm dự phòng, và khoản biếu Tết. Khi đã quen với việc quản lý, bạn sẽ không còn bị bỡ ngỡ hay lo lắng cuối năm. Thậm chí, bạn còn có thể chủ động lựa chọn món quà phù hợp, không chạy theo số tiền người khác khoe. Việc này cũng dạy bạn kỹ năng quan trọng: tự lập, chịu trách nhiệm và không để mạng xã hội điều khiển cảm xúc.
Vậy nên, hãy tinh tế: tập trung vào làm – học – đọc – đi – cho, chứ đừng để mạng xã hội kéo mình vào vòng so sánh vô nghĩa. Tấm lòng của bạn quan trọng hơn số tiền bạn cho đi. Quà Tết, tiền biếu, chỉ cần đủ trong khả năng của mình, không hơn không kém. Người lớn cũng hiểu, không cần chứng minh hay khoe mẽ. Còn những ai khoe khoang nhiều, bạn cũng đừng để mình bị cuốn theo. Học cách quản lý tài chính từ bây giờ, vừa an tâm, vừa hạnh phúc, vừa trọn vẹn tấm lòng với gia đình. Học ở đâu thì đọc từ sách là một cách trực tiếp nhất để tiếp thu kiến thức, sách về tài chính quản lý tiền bạc thì nhiều vô số kể nhưng giới thiệu đến các bạn một cuốn gọi là vỡ lòng, độ sâu nông các kiến thức vừa đủ để ai cũng có thể tiếp cận, cuốn sách Vén khéo, xem thêm thông tin tại: https://s.shopee.vn/7plOKIG35e
Cuối cùng, Tết là để sum vầy, để cảm nhận niềm vui và sự ấm áp bên người thân. Đừng để áp lực tiền bạc biến Tết thành nỗi lo. Bao nhiêu biếu bấy nhiêu, chính là đủ. Học cách quản lý, học cách phân bổ, học cách yêu thương mà không so bì, đó mới là trưởng thành.

01/12/2025

Trên các chuyến bay đường dài, tui hay đọc sách để quên bớt thời gian. Khi mỏi mắt thì bắt chuyện với người bên cạnh, nhiều lúc cũng gặp được người thú vị.
Vừa rồi, trên chuyến bay từ Seoul đến Băng Cốc, ngồi cạnh là một ông người Hàn lớn tuổi. Ổng nói ông từng là giáo sư ngành Toán ở ĐH Seoul, giờ già đi lang thang, điểm đến lần này là phía Bắc Thái Lan, đi thăm hang Tham Luang núi Nang Non, mày biết chỗ này không. Tui lắc đầu nên ông kể.
1. Ngày xưa, ở khu vực này có một vương quốc cổ. Cô công chúa của vương quốc này đem lòng yêu chàng chăn ngựa, nhưng vua cha không đồng ý vì đã hứa gả cho nước khác. Nàng công chúa và chàng chăn ngựa bỏ trốn vào trong 1 hang khô tên là Tham Luang dưới chân núi. Vua cha sai 1 vị tướng dẫn theo 12 chiến binh tài giỏi vô rừng lùng sục, bắt được chàng chăn ngựa, đem về thành và giết đi. Nàng công chúa hay tin, bèn chọn cái chết ở trong hang, linh hồn nàng vẫn cứ vấn vương mãi trong đó. Ngọn núi bắt đầu sụp dần từng mảng lớn, tạo thành hình dáng như 1 người con gái mang thai đang nằm, tạo hình xong thì ngọn núi này không sụp nữa. Hang Tham Luang bỗng dưng có nước chảy ra, người dân bắt đầu trồng lúa rau màu. Đây cũng là công viên địa chất và là nơi du lịch thám hiểm vì rất đẹp.
Ngày 23/6/2018, buổi sáng đẹp trời, mọi người vào núi chơi như thường lệ. Nhưng tới trưa thì mưa lớn. Tới tối, người bảo vệ công viên hoảng hồn khi thấy những chiếc xe đạp đang để trước cửa hang, vội vàng báo cảnh sát, và người ta thông báo có 1 đội bóng thiếu niên tên là Heo Rừng đã bị mắc kẹt trong hang do nước dâng lên bịt kín. Nhiều phương án cứu hộ đã triển khai, thợ lặn chuyên nghiệp của Thái và các nước được cử tới nhưng đều không thành công vì nước chảy rất mạnh, bên trong thì đá lởm chởm, Elon Musk có tính cả phương án gửi tàu ngầm nhỏ sang. Truyền thông cả thế giới tập trung về việc giải cứu này tuy nhiên chưa có phương án nào thành công vì mưa lớn liên tục.
2. Ở Chiang Mai, có 1 người phụ nữ hay đăng phây nói thế này thế kia, ra vẻ có học thức hiểu biết. Cô không bao giờ tin tưởng vào thánh thần, thấy ai có đức tin thì bảo là mê tín, không có huyền học hay khoa học tâm linh gì hết, hễ thấy thì mới tin, 1+1 = 2 thì mới đúng. Tính tình cô hơi dữ, ai khác quan điểm là bị cô chửi. Bỗng dưng hôm đó cô nằm mộng, thấy công chúa ngày xưa báo, hãy đi tìm 1 người Kruba Boonchum đến hang xin thì công chúa sẽ thả các cậu bé ra. Công chúa nhắc đi nhắc lại tên người này đến độ khi thức dậy, miệng vẫn còn đọc tên, cô sợ hãi nên đăng giấc mơ này lên Phây Búc, và đây là đợt chia sẻ lớn nhất của FB ở Thái. Cả nước sôi sục tìm kiếm mấy ngày vẫn không tìm được người nào có tên là Kruba. Sau FB ở Lào, Campuchia, Myanmar.....cũng chia sẻ. Và người ta phát hiện ở một ngôi làng sát biên giới Thái- Myanmar không có sóng điện thoại, có một nhà sư tuy đã lớn tuổi nhưng sư vô cùng đẹp trai, có tên y hệt là Kruba Boonchum! Nhận lời giúp, nhà sư Kruba sang Thái Lan và cầu nguyện trước cửa hang, có truyền hình trực tiếp. Nhà sư nói các cậu bé vẫn đang ngồi phía trên mỏm đá, và vẫn khoẻ mạnh. Phóng viên hỏi sư thấy được hay sao, ông không trả lời. Sau 2h cầu nguyện thì bỗng dưng mưa tạnh, nước rút dần để có thể thực hiện các hoạt động giải cứu. Ngày 2/7/2018, 12 cậu bé và huấn luyện viên ra khỏi hang trong tình trạng sức khoẻ vẫn bình thường. Ở 1 nơi lạnh giá, thiếu không khí và tới gần cả chục ngày đói khát, các nhà khoa học không thể tin nổi vì sao họ vẫn còn sống. Chỉ chia sẻ 1 lần rồi về nước, sư Kruba nói tiền kiếp mình chính là chàng chăn ngựa và 12 cậu bé và anh HLV chính là hậu kiếp của 12 người lính và viên tướng ngày xưa.
Câu chuyện trên thực hư chưa rõ nhưng nó được phổ biến đến độ, nếu bạn hỏi bất cứ hướng dẫn viên có tour Thái, họ kể còn hấp dẫn gấp mấy lần ông Hàn Quốc kể. Ngày nay, hang Tham Luang, núi Doi Nang Non là 1 điểm du lịch rất đông khách. Đến Thái, chúng ta sẽ thấy 2 dòng chảy, 1 là dòng chảy hiện sinh đạo đức trong ứng xử người - người nhẹ nhàng trong xã hội, 2 là dòng chảy tâm linh trong mỗi người dân. Rất thú vị, mọi người nên đi cho biết, coi cách làm du lịch của người Thái. Họ quan điểm là, nụ cười cũng là thứ dễ nhất để có thể cho đi. Hãy cười thật nhiều với người xung quanh. Mình cau có quạu quọ là do áp nhân sinh quan chê bai của mình với người khác. Họ cũng đối đãi lại y chang vậy, cuối cùng xã hội bớt nét dễ thương. Du khách cả thế giới cùng nhau mang tiền đến cho người Thái vì sự dễ thương của họ.
Một người khi không cho nổi 1 nụ cười, thì có thể cho đi cái gì được chứ?
----------------------------------------
*Vũ trụ bao la, có những thứ mình không thấy, không biết nhưng không có nghĩa là không có. Mình chưa có cơ duyên được thấy, được biết. Không nên phán xét ai cả, vì mình rất bé nhỏ, không đủ trình để phán xét họ. Không nên nhé các bạn. Mình đã là gì đâu.
Cre: tony buổi sáng

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Sfax?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Sakiet Ezzit
Sfax
3000