Nội - Ngoại Thất Minh Đăng

Nội - Ngoại Thất Minh Đăng

Share

CHUYÊN BÁN BUÔN - BÁN LẺ CÁC LOẠI: Gạch trang trí - Ngói - Gốm đá - Gạch ốp lát - Thiết bị vệ sinh

14/05/2026

Mày về họp lớp có vui không
Chừng ấy cách xa chắc mặn nồng
Nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bằng hữu
Cội phượng già còn ai đợi mong?

Mày về họp lớp có vui không
Tụi bạn ngày xưa có mở lòng
Kể chuyện cái thời trong xanh ấy
Rồi chuyện đời xuôi ngược long đong.

Mày về họp lớp có vui không
Tiếng ve tháng Sáu có nao lòng
Có nghe bước chân về lối cũ
Tiếng cười còn vọng phía cuối sân.

Mày về họp lớp có vui không
Bạn bè mấy đứa nên vợ chồng
Mấy đứa còn ôm duyên dang dở
Mấy đứa theo đời lạc bến sông.

Mày về họp lớp có vui không
Có đứa nào nhắc đến tên Hồng
Con bé ngày xưa duyên biết mấy
Giờ như mây lạc phía chiều đông.

Mày về họp lớp có vui không
Trường cũ, bạn xưa bao tấm lòng
Thầy cô năm ấy còn được gặp
Còn đưa những chuyến đò sang sông?

Mày về họp lớp chắc nhiều vui
Nhưng chắc cũng không ít bùi ngùi
Đổi thay của tháng năm, thời cuộc
Của những thăng trầm, những chơi vơi.

Nhưng thôi đừng nhắc chuyện nhân sinh
Tao hứa lần sau sẽ có mình
Đời dù có qua trăm dâu bể
Nhớ về họp lớp, phải thật xinh./.

MÀY VỀ HỌP LỚP CÓ VUI KHÔNG?

Ảnh: Internet
Thơ: Tạ Công Dũng

14/05/2026

Cảm ơn tôi của tháng năm học trò
Đã dũng cảm yêu người sâu đến thế
Dù mối tình ấy chưa qua dâu bể
Và trong xanh như ngọn gió đầu mùa.

Cảm ơn phượng hồng, cả những cơn mưa
Đã thổi bùng những khát khao tuổi trẻ
Cho tôi biết yêu người vui đến thế
Và cũng đau như thể mất linh hồn.

Cảm ơn tình đầu, vội vã nụ hôn
Những ngọt ngào, xuyến xao tuổi mười tám
Những rung động khi bàn tay khẽ chạm
Những bồi hồi những lúc ở gần nhau.

Cảm ơn anh của một thưở ban đầu
Những nụ cười hồn nhiên và trong sáng
Những giọt nước mắt ngây thơ, lãng mạn
Đã cho em lưu luyến mãi trong lòng.

Cảm ơn dòng đời gói gọn nhớ mong
Để kỷ niệm chỉ còn là ký ức
Cho dù tháng Năm phượng hồng đỏ rực
Tim bỗng bồi hồi như buổi đầu tiên./.

CẢM ƠN KÝ ỨC

Ảnh: Internet
Thơ: Tạ Công Dũng

13/05/2026

TRƯỜNG CŨ MỘT CHIỀU MƯA

Tôi trở về thăm trường cũ chiều nay
Cơn mưa vội một ngày hè oi ả
Ướt nhòe đi bao nẻo đời vội vã
Đưa tôi về... những năm tháng xa xăm.

Cây phượng già rêu mọc đứng lặng thầm
Cánh hoa đỏ rụng rơi đầy lối nhỏ
Cửa lớp xưa khép hờ theo làn gió
Như đợi chờ người cũ ghé ngang qua.

Tiếng ve sầu râm ran bản tình ca
Gọi tên ai, gọi một thời mực tím
Những giận hờn, những nỗi niềm giấu kín
Gửi vào trang lưu bút, đã nhòe phai.

Tôi đi tìm trong vạt nắng chiều nay
Bàn ghế cũ, chỗ ngồi xưa trống vắng
Phấn trắng rơi, bảng đen nằm yên lặng
Chẳng còn ai để nhắc chuyện mai sau.

Mưa qua rồi, mây xám cũng tan mau
Chỉ nỗi nhớ là vẫn còn ở lại
Trường cũ ơi, cho ta xin giữ mãi
Một khoảng trời... xanh ngắt tuổi đôi mươi.
6/5/2026
Tác giả: Bùi Thắng

13/05/2026

THƠ TÌNH MÙA HẠ

Theo nỗi nhớ tôi tìm về hạ ấy
Hàng bằng lăng tím ngát những ngày xưa
Áo trắng tinh khôi còn đợi nơi cuối phố?
Chiếc cặp học trò... hai đứa...chắn cơn mưa

Hạ vẫn cháy trên những chùm phượng vĩ
Da diết tiếng ve khản giọng gọi bạn tình
Gió ngơ ngẩn đi tìm hương tóc rối
Ai thả nụ cười xui nắng toả lung linh?

Người còn giữ cánh bướm vàng tôi ép?
Giữa vài dòng lưu bút lúc chia xa
Em còn thương câu thơ tình bối rối?
Của một kẻ khờ nhút nhát đến ngẩn ngơ

Xin được nhốt tháng năm thơ mộng ấy
Vào tim tôi đã rỉ máu bao lần
Và nhốt cả tuổi em tròn căng mười tám
Để mỗi độ hạ về
lại xao xuyến...
bâng khuâng...!

Đà Nẵng: Một sáng tháng 5

13/05/2026

RƯNG RỨC NHỚ MỘT THỜI PHƯỢNG ĐỎ

Rong chơi nào thơ thẩn nhặt tình xưa
Lũ bảy mươi ngẩng đầu tiêu muối phủ
Lặng trầm tư bước trên con đường cũ
Vào ngôi trường nhạt nắng của ngày xưa

Lối thân quen sân trường vắng gió đùa
Xao xác nắng hàng phượng xưa vẫn nở
Rưng rức nhớ gọi một thời hoa đỏ
Những ngây ngô, khờ dại chợt quay về

Lối cầu thang tay vịn bóng vết lê
Đũng quần xước mỗi khi về tụt xuống
Bên hành lang giờ ra chơi luống cuống
Bom mực rơi loang áo tóc dài ơi!

Bàn ghế xưa đã đổi mấy lần rồi
Đâu còn nữa nét khắc lời muốn nói
Đâu còn những mẩu tình thư viết vội
Nhét ngăn bàn trái khế, quả me chua

Nhớ không phai những trò nghịch dại đùa
Đứa ngồi dưới chọc đứa trên nhí nhố
Rồi giận dỗi, rồi cùng cười hí hố
Những trò đùa vô bổ một trời thương

Lặng vài giây khi đứng trước giảng đường
Ôi bóng nắng ngày xưa dường vẫn thế
Chỉ còn bóng thầy cô là không thể
Soi cho mình để mình nhớ ngày qua

Trở lại trường tìm ký ức phôi pha
Bao kỷ niệm nhạt nhòa quay trở lại
Những người bạn cứ dần dần xa mãi
Và bao người nơi hải ngoại nhớ quê

Mỗi một năm lại hò hẹn trở về
Thăm bạn cũ trường xưa thời xa vắng
Giấu trong tim một tình yêu trầm lặng
Và thầm mong nhiều lần nữa quay về...

Đoàn Đắc Ngà
Ảnh minh họa của NSNA Tô Mạnh

09/05/2026

EM VÀ QUỶ SỨ

Đêm, em thao thức trở mình
Còn ta vẫn ngủ với hình bóng em

Em ăn bún-phở thay cơm
Còn ta đổi món nhai rơm như bò

Em như hoa đẹp ngoài đồng
Ta như ong bướm lượn vòng cạnh bên

Người ta trêu nguyệt vờn nhành
Còn ta bứng cả rễ, cành, nguyên cây

Em như tiên nữ hoá thân
Ta loài quỷ sứ nỗi danh giang hồ

Em như đèn sáng bình minh
Ta còn lạc lối nhân sinh đường đời

Em như ma tuý, phán quân
Ta thằng tội phạm chung thân đời mình

Em người tín hữu ngoan hiền
Ta tên khô đạo vừa điên lại khùng

Em là cô giáo hiền lương
Ta thằng “mất dạy” thất thường bất lương

Tung tăng em ngửi hương tình
Ta ngồi gặm nhấm đời mình hẩm hiu

Tình yêu mật ngọt-chua cay
Chơi vơi thờ thẩn những ngày vắng em

Chiều tà gác núi quạ kêu
Miệt mài ngồi gở rong rêu chuyện tình

(Author) : Phan Ngọc H
May, 2026 Ngãi Giao, BaRia SaiGon
(Cảm tác lục-bát vui, @ The Internet to )

05/05/2026

CHIỀU QUÊ NGOẠI

Nghe nắng ru ngủ hàng cau
Nghe tiếng bà gọi ở sau vườn nhà
Tý ơi con đến giúp bà
Kéo cánh cổng lại khỏi gà bới rau

Thời gian trôi thật là mau
Chiếc gậy bà chống bạc màu thân tre
Còn đâu áo lụa nón mê ?
Còn đâu ai đọc canh khuya truyện kiều ?

Gió đưa xa vắng cuối chiều
Đèn dầu đã cạn , ánh dương xa dần
Bà đi bỏ cả phù vân
Còn trong nhân thế hồng trần tháng năm !

Mơ đêm trong giấc xa xăm
Cháu về tìm mộ bà nằm ruộng xưa
Hồn bà hóa lẫn nắng mưa
Ôm làng quê cũ gió đưa buông màn

Tìm đâu giữa ánh trăng tan
Một màu nhân ảnh theo làn sương bay
Hương trầm khói tỏa mắt cay
Đồng quê nắng cháy nhớ ngày bà đi.

05/05/2024

Tg :Nguyễn Viết Cảnh

(Ảnh nguồn internet)

04/05/2026

"Con cò mắc giò mà chết
Con quạ ở nhà mua nếp làm chay
Con cu đánh trống bằng tay
Con mào đội mũ làm thầy đọc văn.
Chiền chiện vừa khóc vừa lăn
Một bầy se sẻ bịt khăn cho cò."

Trong kho tàng văn học dân gian, hiếm có bài ca nào lại hội tụ đủ sự hồn nhiên của đồng dao và sự sắc sảo của ca dao châm biếm như bài về đám tang con cò. Mượn thế giới loài vật để soi chiếu nhân gian, bài ca là một "vở kịch" sinh động về phong tục và đạo đời.
​1. Con Cò – Hình Tượng Của Kiếp Nhân Sinh
​Mở đầu bằng một bi kịch: "Con cò mắc giò mà chết". Hình ảnh con cò từ lâu đã là biểu tượng của người nông dân lặn lội, hiền lành. "Mắc giò" – một cái bẫy giản đơn của người thợ săn – lại trở thành dấu chấm hết cho một kiếp người nhỏ bé. Cái chết ấy không ồn ào, nó lặng lẽ nhưng mở ra một chuỗi những sự kiện "náo nhiệt" phía sau, phản ánh sự đối lập giữa nỗi đau cá nhân và sự vận hành của cộng đồng.
​2. "Phân Vai" Xã Hội Qua Thế Giới Loài Chim
​Tác giả dân gian đã cực kỳ tài tình khi sử dụng phép nhân hóa để biến các loài chim thành những "nhân vật" điển hình trong một làng quê thu nhỏ:
​Con Quạ - Kẻ lo hậu cần: Quạ đen thường gắn với điềm gở, nhưng ở đây lại tất bật "mua nếp làm chay". Hình ảnh này vừa gợi sự nực cười, vừa châm biếm thói đời: kẻ vốn bị ghét bỏ lại là kẻ sốt sắng nhất khi có "cỗ bàn".
​Con Cu - Nhạc công mẫn cán: Với tiếng kêu gù gù đều đặn, chim cu vào vai người "đánh trống". Sự khớp nối giữa đặc điểm tự nhiên và vai trò xã hội cho thấy óc quan sát tinh tế của cha ông ta.
​Chào Mào - Vị chủ tế đạo mạo: Chiếc mào trên đầu biến thành chiếc mũ của thầy cúng. Chào mào "làm thầy đọc văn" tạo nên một hình ảnh vừa uy nghiêm vừa hài hước, phê phán những thói hư danh, sính lễ nghi trong xã hội cũ.
​Chiền Chiện & Se Sẻ - Tình làng nghĩa xóm: Một bên là sự bi lụy thái quá (vừa khóc vừa lăn), một bên là sự đồng cảm âm thầm (bịt khăn cho cò). Đây chính là hình ảnh thực nhất về một đám tang làng quê: có thương xót thật lòng, nhưng cũng có cả những sự phô trương cảm xúc.
​3. Tiếng Cười Trào

04/05/2026

Kể từ ấy em không về đây nữa
Tôi như hoa chết yểu phía địa đàng
Như cỏ dại bão cát vùi chôn lấp
Như lạc loài thân một cánh chim hoang

Kể từ ấy em quên cười, quên phố
Mặc trầm tư lá rụng xuống vai gầy
Đàn bỏ vẳng tôi quên rồi một nốt
Lấp liếm buồn vào chuếnh choáng men say

Bằng Lăng mỏng rơi cuối chiều lơ đãng
Hạ không em thiêu cháy dáng tôi chờ
Hôm thấp thỏm,khi giật mình tỉnh giấc
Khung cửa nhà người
loang lổ vần thơ

Tôi lạc lõng giữa triệu người sinh sống
Chẳng biết đi,ghé lại ở chốn nào
Gió vô cảm thổi tung làn tóc rối
Mây hững hờ
thương tình ái xanh xao

Kể từ ấy tôi về nơi rừng núi
Sống cô đơn bên những tán cây già
Nghe suối chảy,chim ca và gió hát
Thương chuyện tình qua năm tháng phôi pha
- Hưng Đăng

03/05/2026

CỔNG ĐÔNG

Có lũ trẻ câu cá trong bể nước
Con cá cờ, chạy nấp vào đám mây
Bể nước vơi, con cá lớn từng ngày
Tôi cũng lớn theo luống cày tháng chạp

Rồi tháng ba, đêm dài nghe mọt thóc
Kẽo kẹt ru như tiếng võng sau hè
Cha cởi trần, đan lại mấy tay tre
Tôi làm vỉ đập cào cào bờ máng...

Chị hàng xóm tô môi bằng sợi nắng
Phơi áo con giáp bên dậu nhà tôi
Gió ngang tàng nên gió ghẹo chút thôi
Giật b**g cúc, để rồi thơm đến lạ...

Tháng tư sang, mưa đầu mùa ngọt quá
Cánh cò chiều mang nặng cả lời ru
Cô gái quê giặt tã dưới ao tù
Tiếng trẻ khóc trong tiếng mưa xóm Trại...

Quê tôi ơi, con diều xưa xa ngái
Diều đứt dây nằm lại ở bến sông
Gánh cỏ quê, còn thôn nữ chưa chồng ?
Cười khúc khích lúc cổng đông nhập nhoạng..?
....
Thơ Kiên Duyên - Ca dao tình Mẹ

02/05/2026

QUÊ TÔI THUỞ ẤY

Về nghe năm tháng quê hương
Bao năm xa cách nhớ thương một thời
Chiều nghe câu hát à ơi
Đóm bay khắp ngõ trăng rơi hiên nhà

Hồn quê trong giấc mơ xa
Quả bầu ,quả bí ,quả cà mẹ chăm
Con rô sợ nắng biệt tăm ?
Con còng vó ngủ mơ nằm thênh thang

Gió reo theo sợi nắng vàng
Quê ơi con nhớ xóm làng thuở xưa
Nghiêng nghiêng theo bóng hàng dừa
Ve kêu rả rích đong đưa mây trời

Chân quen ngõ nhỏ người ơi
Hôm nay tìm lại bầu trời tuổi thơ
Bao nhiêu hoài bão mộng mơ
Nay mở ra hết khỏi chờ thời gian !

Anh cả kể chuyện miên man
Ngày xưa lãnh đạo cả đàn em thơ
Chú hai lòng lại vu vơ
Nhớ thời khoai sắn ăn chờ thay cơm

Lúa bắp ngày ấy thảo thơm
Cắn đôi từng miếng như cơm cháy nồi
Nhớ ngày tháng ấy rong chơi
Trưa hè chẳng biết nghỉ ngơi là gì

Thằng em nhỏ nhất có khi
Tròn ba tuổi rưỡi bắt đi cuối hàng
Chuyện vui ngồi kể mênh mang
Mai cùng trở lại về làng ngày xưa.

Tg: Nguyễn Viết Cảnh
Ảnh internet.

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Hai Duong?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Hai Duong