Chiều Tím

Chiều Tím

Share

Nơi dừng chân của những người thích đọc truyện

18/05/2026

Năm thứ tư sau khi kết hôn, dưới sự xúi giục của bạn bè, Cố Đình Chu vụng trộm bao nuôi một nữ họa sĩ xinh đẹp.

Hôm đó, tôi nghe thấy anh ta cãi nhau với bạn mình.

"Chuyện của Hứa Trĩ đã ầm ĩ đến tai Hà Ý Đồng rồi, lúc trước là các cậu nhét cô ấy cho tôi, bây giờ các cậu tự đi mà giải quyết."

Có người hỏi anh ta: "Chọn một trong hai đi thiếu gia Cố, anh muốn bọn tôi giúp giải quyết ai?"

Cố Đình Chu do dự hai giây rồi nói: "Hứa Trĩ rất đặc biệt."
Năm thứ tư sau khi kết hôn, dưới sự xúi giục của bạn bè, Cố Đình Chu vụng trộm b.a.o n.u.ô.i một nữ họa sĩ xinh đẹp.

Hôm đó, tôi nghe thấy anh ta cãi nhau với bạn mình.

"Chuyện của Hứa Trĩ đã ầm ĩ đến tai Hà Ý Đồng rồi, lúc trước là các cậu nhét cô ấy cho tôi, bây giờ các cậu tự đi mà giải quyết."

Có người hỏi anh ta: "Chọn một trong hai đi thiếu gia Cố, anh muốn bọn tôi giúp giải quyết ai?"

Cố Đình Chu do dự hai giây rồi nói: "Hứa Trĩ rất đặc biệt."

1

Trước khi máy bay cất cánh, tôi tình cờ nghe thấy hai cô gái ở hàng ghế phía trước trò chuyện.

"Ai cơ? Cậu nói ai?"

"Bạn trai cậu là Cố Đình Chu á?"

"Cậu đùa gì thế, thân phận anh ta cao quý như vậy. Hơn nữa anh ta với vợ tình cảm còn rất tốt, cậu đừng có bốc phét nữa."

"Tớ không rảnh để cãi nhau với cậu."

Cô gái bị nghi ngờ hừ lạnh một tiếng, rồi lấy laptop ra, mở một thư mục tên là "Bạn trai".

"Không tin thì tự xem đi."

"Bọn tớ đã ở bên nhau nửa năm rồi, anh ấy ngoài đời hoàn toàn khác với hình ảnh trên tạp chí tài chính."

Nói xong, cô gái mỉm cười e thẹn, nét mặt đầy ẩn ý.

"Không phải chứ, đúng là Cố Đình Chu thật à? Hai người quen nhau thế nào?"

Nhắc đến chuyện tình yêu, cô gái càng thêm đắc ý.

"Cậu cũng biết hoàn cảnh của tớ rồi đấy, nhà không khá giả, còn phải chăm lo cho em trai em gái, mẹ thì bệnh nằm liệt giường. Để vừa chăm sóc gia đình vừa kiếm tiền học phí, tớ thường phải chạy làm thêm."

"Cố Đình Chu chính là người tớ quen ở quán bar nơi tớ làm thêm, ông chủ còn giúp tớ tạo cơ hội nữa."

"Sau khi thân quen, Cố Đình Chu bắt đầu hẹn hò với tớ đủ kiểu, không chỉ tặng hoa, tặng kim cương, lần triển lãm cá nhân trước đây của tớ cũng là anh ấy tổ chức cho."

"Kể cả chuyến đi Pháp lần này, cũng là anh ấy chi tiền."

"Thế nào? Ổn chứ? Có cần tớ giới thiệu anh em bạn bè của anh ấy cho cậu không?"

Nghe xong, người bạn bên cạnh thở dài.

"Thôi thôi, tớ không cần."

"Rõ ràng cậu đang bị b.a.o n.u.ô.i đấy."

"Tớ khuyên cậu nên sớm quay đầu là bờ."

"Kẻo cuối cùng không xử lý nổi hậu quả."

"Với lại, dù gì cậu cũng là người thứ ba, thật sự trông mong người ta vì cậu mà bỏ vợ bỏ con à? Đùa gì vậy?"

"Tổng giám đốc Cố chẳng qua thấy cậu xinh đẹp mới lạ nên vui đùa mấy ngày thôi, sớm muộn cũng đá cậu thôi."

Nghe vậy, cô gái lập tức không vui.

"Hừ, đừng không tin, Tổng giám đốc Cố trong miệng cậu đã bị tớ nắm trong lòng bàn tay rồi."

"Muốn anh ấy ly hôn chẳng qua chỉ là chuyện hai câu nói của tớ mà thôi."

Ngay sau đó, cô ta rút điện thoại ra gọi.

Bên kia bắt máy ngay: "Ai đấy?"

Nghe giọng nam lạnh lùng, cô ta liền hờn dỗi, nũng nịu nói: "Cố Đình Chu, anh không yêu em nữa phải không? Ngay cả giọng em cũng không nhận ra?"

"Em biết mà, anh đúng là đồ trai đểu hai mặt, hừ, em không thèm để ý đến anh nữa."

Lúc này, tôi nghe thấy những lời Cố Đình Chu chưa bao giờ nói trước mặt tôi.

"Không, không, bảo bối, vừa rồi anh đang họp nên không chú ý là em gọi."

"Xin lỗi, là anh sai. Em muốn bù đắp thế nào, túi hay trang sức, anh đều mua cho em."

"Đúng rồi, chẳng phải em nói muốn mở triển lãm ở Paris sao? Anh đã cho người chuẩn bị rồi."

"Lần sau anh sẽ đích thân đưa em đi, em muốn bày tranh thế nào thì cứ bày."

"Anh còn mời nhiều danh họa nổi tiếng, kể cả mấy người em luôn ngưỡng mộ, đều nằm trong danh sách khách mời."

"Vậy nên, bảo bối, đừng giận nữa nhé?"

Mỗi câu người đàn ông kia nói, vẻ đắc ý trên mặt cô gái kia lại càng rõ rệt.

Còn người bạn bên cạnh, thì càng nghe càng sững sờ.

Bao gồm cả tôi, khi nhìn thấy một Cố Đình Chu mà mình chưa từng biết, tim tôi như đóng băng từng đợt.

Cho đến khi cô gái nói một câu đầy ngạo mạn, người bạn lập tức kêu lên.

"Cậu điên à? Sao dám đến tìm Hà Ý Đồng, đó là vợ được cưới hỏi đàng hoàng của Cố Đình Chu đấy."

"Cậu đừng quá đáng quá nhé?"

"Dù là bạn thân, cũng không có nghĩa là tớ chấp nhận cậu đi tìm vợ cả đâu."

"Cậu bình thường lại đi, tớ không muốn một ngày nào đó thấy cậu trên bản tin."

Cô gái kia thì đắc ý, chẳng thèm để ý lời khuyên, thậm chí còn càng trắng trợn khoe khoang.

"Sao? Cậu sợ rồi à?"

"Tớ đã nói sẽ khiến Cố Đình Chu ly hôn vì tớ được, thì nhất định làm được."

"Cứ chờ xem, đến lúc tớ phất lên sẽ không quên cậu đâu."

Sau đó, họ không nói nữa, nhưng điện thoại tôi lại nhận được một tin nhắn.

[Ý Đồng, khi nào xuống máy bay, anh cho người đến đón em.]

Là Cố Đình Chu gửi.

Tôi đáp lại: [Anh không rảnh à?]

Anh ta nhắn lại ngay: [Anh còn mấy cuộc họp phải tham dự, anh đã sắp xếp Tiểu Hạ đến sân bay đón em.]

Cùng lúc đó, cô gái ban nãy vui mừng reo lên: "A, bạn trai tớ muốn đích thân đến sân bay đón tớ."

"Bảo bối, cậu tự về trường nhé."

2

Khi xuống máy bay, quả nhiên là Tiểu Hạ quen thuộc đang đứng trước xe, trong tay cầm một bó hoa bách hợp.

Từ xa, cậu ta đã vẫy tay chào tôi, rồi nhận lấy vali và chiếc khăn quàng trên tay tôi.

Sau đó, cậu ta liền theo thói quen tìm cớ cho Cố Đình Chu.

"Phu nhân, Tổng giám đốc Cố tạm thời phát sinh thêm vài cuộc họp, thật sự không thể sắp xếp thời gian đến đón cô."

"Nhưng Tổng giám đốc Cố đã dặn dò rất kỹ, bảo tôi đưa cô đến quán Quảng Đông mà cô thường ăn để uống một bát canh, rồi sau đó đến cửa hàng đồ hiệu dạo một vòng, cuối cùng mới đưa cô về nhà."
"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

- Hãy thả tim "" 😘 🥰"" nếu câu truyện thú vị và thể hiện sự phẫn nộ bằng cách thả "" 😡🤬 "" nhé cả nhà

17/05/2026

Trên đường đi đăng ký kết hôn, tôi chỉ lỡ ăn một viên kẹo dâu trong ngăn kéo ghế phụ.

Vậy mà bạn trai yêu nhau năm năm liền đuổi tôi xuống xe.

“Đó là kẹo riêng của Sở Sở! Em đói đến mức chết đi đầu thai lại à? Đến cả cái này cũng muốn tranh với cô ấy?”

“Em cứ đứng đây đội mưa mà tự kiểm điểm đi. Anh đi mua bù kẹo cho Sở Sở xong sẽ quay lại đón em đến Cục Dân chính.”

Ngoài xe, mưa như trút nước.

Thẩm Bách Uyên đạp ga rời đi không chút do dự.

Đêm hôm đó, Diệp Sở Sở đăng một tấm selfie nằm trên giường của Thẩm Bách Uyên:

“Có người vì mình mà hoãn cả chuyện cả đời, còn mua sạch kẹo dâu trong thành phố để dỗ mình vui. Ngoan thật.”

Mấy ngày sau, Thẩm Bách Uyên nhắn tin cho tôi:

“Anh vất vả lắm mới dỗ Sở Sở vui lại. Cô ấy đã cho phép anh đi đăng ký kết hôn rồi. Em đang ở đâu? Anh qua đón em.”

Tôi chỉ cười nhạt, rồi kéo số anh ta vào danh sách đen.

Không lâu sau, cửa phòng làm việc bị đẩy mạnh ra.

“Lâm Hạ, em giỏi lắm rồi đúng không?”

Thẩm Bách Uyên xông vào, ném điện thoại lên bàn tôi.

Trên màn hình là giao diện WeChat cho thấy tôi đã chặn anh ta.

“Chỉ vì anh không cho em ăn kẹo của Sở Sở mà em chặn anh?”

“Đừng nói với anh là bây giờ em không muốn đăng ký kết hôn nữa nhé?”

Tôi liếc anh ta một cái, rồi tiếp tục xem báo cáo trong tay.Chó

“Nếu Tổng giám đốc Thẩm đến bàn công việc, phiền anh đặt lịch trước.”

“Nếu là chuyện riêng, chúng ta đã chia tay rồi. Mời anh ra ngoài.”

Thái độ thờ ơ của tôi khiến Thẩm Bách Uyên sững lại.

Dù sao trong suốt năm năm qua, chỉ cần anh ta hơi cao giọng, tôi sẽ lập tức nhượng bộ.

“Chia tay? Chỉ vì hôm đó anh bảo em xuống xe dầm mưa một chút mà em làm loạn lên?”

“Sở Sở từ nhỏ sức khỏe đã yếu. Cô ấy bị hạ đường huyết là có thể nguy hiểm đến tính mạng.”

“Em tranh kẹo với cô ấy mà còn thấy mình đúng à?”

Tôi thật sự bật cười.

Hôm đó khi Thẩm Bách Uyên đuổi tôi xuống xe, tôi vẫn đang sốt.

Nhưng vì không muốn bỏ lỡ ngày đẹp để đăng ký kết hôn, tôi vẫn trang điểm cẩn thận, thậm chí mặc chiếc váy trắng anh ta tặng vào sinh nhật.

Ấy vậy mà lúc tôi bị đuổi xuống xe, trong lòng Thẩm Bách Uyên chỉ nghĩ đến việc đi dỗ cô thanh mai trúc mã bé nhỏ của mình.

“Lâm Hạ, đừng lấy chuyện bị bệnh ra để đạo đức bắt cóc anh. Sở Sở bị hạ đường huyết, những viên kẹo đó là thuốc cứu mạng của cô ấy!”

“Em ăn kẹo của cô ấy, lỡ cô ấy phát bệnh thì sao?”

Năm năm tình cảm, không bằng một viên kẹo dâu của Diệp Sở Sở.

Là thanh mai trúc mã của Thẩm Bách Uyên, chỉ cần Diệp Sở Sở rơi một giọt nước mắt, anh ta thậm chí có thể không cần mạng sống.

Tôi từng làm loạn, từng khóc, từng tuyệt vọng.

Nhưng lần nào Thẩm Bách Uyên cũng ôm tôi dỗ dành:

“Sở Sở sức khỏe không tốt, anh chỉ xem cô ấy như em gái. Người anh yêu là em.”

Tôi đã tin.

Tôi chịu đựng hết lần này đến lần khác việc họ vượt quá giới hạn.

Cho đến khi tôi ngất xỉu trong cơn mưa lớn.

Lúc này, Thẩm Bách Uyên bước tới kéo tôi ra ngoài.

“Thôi được rồi, anh không chấp em nữa. Lần sau em nhớ biết chừng mực một chút.”

“Bây giờ Sở Sở không giận nữa rồi. Mau đi với anh, chúng ta đi đăng ký kết hôn!”

Tôi hất mạnh tay anh ta ra, nhìn anh ta đầy mỉa mai.

“Còn đăng ký kết hôn gì nữa? Diệp Sở Sở đồng ý cho anh đăng ký à?”

Thẩm Bách Uyên im lặng một lát rồi mới trả lời:

“Anh vẫn chưa nói với cô ấy, nhưng em yên tâm, cô ấy chỉ giận miệng vậy thôi.”

“Hơn nữa, chúng ta đăng ký kết hôn thì liên quan gì đến cô ấy…”

Anh ta còn chưa nói hết, chuông điện thoại đã vang lên.

Là nhạc chuông riêng của Diệp Sở Sở.

Thẩm Bách Uyên luống cuống nghe máy.

“Sở Sở, em đừng giận. Anh đang ra ngoài mua bánh dâu cho em đây, anh về ngay!”

Nói rồi, anh ta vội vàng chạy ra ngoài.

“Đăng ký gì chứ? Em yên tâm, không có sự cho phép của em, anh không dám lén đi đăng ký kết hôn với Lâm Hạ đâu!”

Nhìn bóng lưng Thẩm Bách Uyên rời đi, tôi cũng nhắn lại cho người kia.

“Cứ làm theo lời anh nói. Ba ngày nữa tổ chức hôn lễ.”

Thẩm Bách Uyên đi chưa được bao lâu, tin nhắn của anh ta lại gửi tới.

Tôi chặn tiếp.

Anh ta lại đổi số khác gửi.

Cuối cùng, Thẩm Bách Uyên bị chọc tức, dứt khoát gửi thông báo cho tôi:

“Em chặn bao nhiêu số rồi không thấy mệt à? Đừng ghen nữa.”

“Mau công khai đăng bài xin lỗi trên vòng bạn bè đi, Sở Sở sẽ tha thứ cho em.”

Giọng điệu ra lệnh như thể đó là điều hiển nhiên.

Ngay sau đó là một tệp đính kèm được gửi tới.

Tôi mở ra xem, bên trong chi chít toàn là “tội trạng” của tôi.

Nào là không tôn trọng tình cảm thanh mai trúc mã của họ.

Nào là ích kỷ, tranh giành kẹo cứu mạng.

Thậm chí còn yêu cầu tôi thừa nhận mình có xu hướng bạo lực.

Tôi lập tức nhấn nút xóa.

Không ngờ tối đó, vừa ra khỏi công ty, tôi đã nhìn thấy chiếc siêu xe màu hồng mà Thẩm Bách Uyên tặng Diệp Sở Sở.

Diệp Sở Sở liếc tôi đầy đắc ý, trong tay còn cầm một viên kẹo dâu lắc qua lắc lại.

“Lâm Hạ, nghe nói chị đang giận dỗi làm mình làm mẩy à?”

Tôi vòng qua cô ta định đi, nhưng cô ta lập tức kéo tay tôi lại.

“Đừng làm lơ người ta như vậy chứ. Vì chị mà tối qua Bách Uyên ngủ không ngon đấy.”

“Anh ấy vẫn luôn khen chị hiểu chuyện, nói chị nhất định sẽ đăng bài xin lỗi em trên vòng bạn bè.”

Tôi dừng bước, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Não không chữa được thì vào viện đi, đừng đứng đây chắn đường.”

Sắc mặt Diệp Sở Sở cứng đờ.

Ngay sau đó, cô ta đưa tay che mắt.

“Chị Lâm, sao chị có thể nói em như vậy… Em chỉ muốn làm hòa với chị thôi mà…”

Tôi nhìn thấy Thẩm Bách Uyên đang vội vàng chạy tới từ xa, trong lòng lập tức hiểu ra.

Thảo nào trở mặt nhanh như vậy.

Hóa ra lại giở trò trà xanh, cố tình gây khó dễ cho tôi.

Quả nhiên, Thẩm Bách Uyên vừa đến đã kéo Diệp Sở Sở vào lòng bảo vệ.

“Lâm Hạ! Em lại bắt nạt Sở Sở? Thư xin lỗi anh bảo em đăng đâu?”Truyện audio

Tôi nhìn Diệp Sở Sở.

Lúc này, cô ta thậm chí còn không rơi nổi một giọt nước mắt, nhưng vẫn giả vờ đáng thương.

“Thẩm Bách Uyên, mắt nào của anh thấy tôi bắt nạt cô ta?”

Giọng Thẩm Bách Uyên lập tức cao hơn vài phần.

“Sở Sở khóc rồi, em còn muốn chối?”

“Em nhìn lại bộ dạng mình bây giờ đi. Chua ngoa, cay nghiệt, còn đâu chút dịu dàng trước kia?”

Diệp Sở Sở trốn trong lòng anh ta, nhỏ giọng nức nở.

“Đều tại em. Nhưng em thật lòng chỉ muốn khuyên hai người làm hòa thôi…”

Thẩm Bách Uyên nghe xong càng tức giận hơn.

“Lâm Hạ, anh nói cho em biết. Hôm nay nếu em không xin lỗi Sở Sở, cả đời này đừng hòng bước vào cửa nhà họ Thẩm!”

Tôi gật đầu, hùa theo lời anh ta.

“Cửa nhà họ Thẩm, vốn dĩ tôi cũng không định bước vào.”

“Nếu anh thương cô ta như vậy, không bằng trực tiếp đi đăng ký kết hôn với cô ta đi. Vẹn cả đôi đường.”

Thẩm Bách Uyên sững người, dường như không ngờ tôi sẽ nói ra lời này.

“Lâm Hạ, em nói linh tinh gì vậy? Anh luôn xem Sở Sở như em gái!”

Tôi cười lạnh, lấy trong túi ra một xấp ảnh rồi ném thẳng vào mặt anh ta.

Trong ảnh là tấm ảnh giường chiếu Diệp Sở Sở đăng tối qua, cùng vô số khoảnh khắc thân mật của hai người họ.

“Trong sáng đến mức lên cùng một cái giường? Thẩm Bách Uyên, sự trong sáng của anh rẻ mạt thật đấy.”

Sắc mặt Thẩm Bách Uyên thay đổi, vội vàng giải thích:

“Nếu không phải Sở Sở bị em chọc tức đến phát bệnh, anh cần phải chăm cô ấy cả đêm à?”

“Anh đến ngủ cũng không dám ngủ, vậy mà em lại nghĩ anh thành loại người đó? Trong lòng em còn có người bạn trai là anh không?”

Diệp Sở Sở vội kéo tay Thẩm Bách Uyên.

“Bách Uyên, đầu em chóng mặt quá. Có phải em đói nên lại hạ đường huyết rồi không?”

Thẩm Bách Uyên lập tức đau lòng, bế Diệp Sở Sở đặt vào xe.

“Được rồi Lâm Hạ, em đừng làm loạn nữa. Mấy tấm ảnh này để lát nữa anh giải thích với em.”

“Em mau lên xe lái đi, chở anh và Sở Sở đi ăn.”

Tôi suýt bật cười vì tức.

“Hai người đầu óc có vấn đề thì làm ơn tránh xa tôi ra. Đừng có chết đói trước mặt tôi rồi lại ăn vạ.”

Sắc mặt Thẩm Bách Uyên hoàn toàn tối sầm.

“Được, được lắm. Em cứ cứng miệng đi! Anh xem em chống đỡ được đến bao giờ!”

Thẩm Bách Uyên đặt Diệp Sở Sở nằm ở ghế sau, rồi ngồi vào ghế lái.

Trước khi đi, anh ta còn không quên liếc xéo tôi.Truyện audio

“Lâm Hạ, em nhất định sẽ hối hận. Anh chờ em đến cầu xin anh.”

Thật buồn cười.

"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị
"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

17/05/2026

Tôi vừa ký xong thỏa thuận nhập học tuyệt mật với Đại học Quốc phòng, thì chị dâu bưng một bát canh gà pha thu/ ố/ c ngủ, cư ~ ỡ/ ng é/ p đổ vào miệng tôi.
“Đỗ đại học trọng điểm thì có ích gì, sớm muộn cũng là người nhà người ta.”
Chị ta tr/ ó/ i chặt tôi, nhét lên một chiếc xe đen không biển số.
“B/ á/ n mày sang khu l/ ừ/ a đ/ ả/ o ở Bắc Myanmar được năm trăm nghìn, đủ mua nhà học khu cho cháu gái tao rồi.”
Chị dâu đưa giấy báo trúng tuyển của tôi cho đứa cháu gái học hết cấp hai của chị ta.
“Cầm giấy báo của cô mày đi nhập học, từ nay mày là sinh viên đại học.”
Tên tài xế xe đen cười d/ z/ â/ m đ/ ã/ n/ g, đưa tay s/ ờ lên đ/ ù/ i tôi.
Anh ruột tôi trốn sau cửa, đến một tiếng cũng không dám hé.
Chị dâu đắc ý vỗ cửa kính xe:
“Sang bên đó tiếp khách cho tử tế, đừng mong có ai cứu được mày!”
Tôi cố nhịn cơn choáng váng, c/ ắ/ n r/ á/ c/ h đầu lưỡi để giữ tỉnh táo.
Tôi không cầu xin, chỉ cười lạnh, nhổ ra một ngụm m/ á/ u.
“Được thôi, hy vọng ngày mai lúc thẩm tra lý lịch tân sinh viên, cháu gái chị còn sống.”

1

“Cứng miệng nhỉ? Đến nơi rồi có khối cách trị mày.”

Gã tài xế xe đen lau vết máu bọt tôi vừa nhổ trúng vô lăng.

Tôi cắn chặt đầu lưỡi, dùng cơn đau dữ dội để chống lại tác dụng của thuốc ngủ.

“Sáu tiếng nữa là đến cửa khẩu, ngoan ngoãn nằm yên đi.”

Gã rút một xấp khăn giấy ném thẳng vào mặt tôi: “Lau đi, lúc giao người đừng để trông thảm hại quá, ảnh hưởng đến giá chị dâu mày rao bán.”

Dây thừng siết quá chặt, đầu ngón tay tôi đã mất cảm giác, cũng chẳng thể cầm nổi tờ giấy.

Điện thoại đã bị Vạn Vân – chị dâu tôi – đập nát ngay trước khi lên xe.

“Đừng hòng báo cảnh sát, đoạn đường này không có sóng đâu, mà dù có, ai tin mày?”

Chị ta không hề biết thứ tôi vừa ký là cái gì.

Thỏa thuận nhập học dành cho nhân sự thuộc diện bảo mật của Đại học Khoa học Công nghệ Quốc phòng, số sê-ri là duy nhất.

Lúc báo danh, phải trải qua không dưới bốn vòng đối chiếu nhân công và một vòng xác minh bằng máy, thiếu bất cứ mục nào, hệ thống sẽ tự động kích hoạt cảnh báo bất thường.

Kẻ mạo danh thay thế, qua không nổi cửa ải đầu tiên đâu.

Quan trọng hơn, nếu tôi không đến báo danh đúng hạn trong ngày quy định, đồng thời không nộp đơn xin gia hạn bằng văn bản, nhà trường sẽ khởi động quy trình xác minh an ninh trong vòng hai mươi tư giờ.

Quy trình xác minh an ninh.Trống

Không phải là giáo viên chủ nhiệm gọi điện giục bạn đến, không phải cố vấn học tập nhắn tin WeChat hỏi bạn đi đâu rồi.

Mà là sự can thiệp xác minh an ninh của hệ thống Quốc phòng.

Hôm nay là ngày 28 tháng 8, ngày tân sinh viên báo danh là 30.

Tôi chỉ cần sống sót qua bốn mươi tám giờ tới.

“Nghĩ gì thế?”

Giọng gã tài xế kéo tôi về thực tại, qua gương chiếu hậu, ánh mắt gã dán chặt vào chân tôi.

“Chị dâu mày nói rồi, trên đường đi tao muốn xử mày thế nào cũng được, dù sao đến đó cũng là để tiếp khách—”

“Động vào tôi một ngón tay, anh sẽ biết Tòa án binh là cái gì.”

Gã sững lại một giây, sau đó cười phá lên đến mức xe rung bần bật.

“Tòa án binh? Mày tưởng mình là ai? Thiên kim của thủ trưởng chắc?”

Cười xong, gã lại nốc một ngụm bia.Nền tảng sáng tác

Tôi không tiếp lời nữa, dồn mọi sức lực để chống lại cơn buồn ngủ.

Bên ngoài cửa sổ lướt qua một tấm biển báo, hướng về phía Nam, đi về phía biên giới.

Xe chạy thêm hơn hai tiếng nữa, giữa chừng dừng lại ở một trạm xăng.

Lúc gã tài xế xuống xe đổ xăng, tôi thử vùng vẫy nút thắt ở cổ tay.

Gã quay lại, kẹp một bao thuốc lá, thấy hành động của tôi liền cười khẩy.

“Đỡ tốn sức đi, cắn gãy răng cũng không cởi được đâu.”

Khi gã khởi động lại động cơ, màn hình điện thoại gã sáng lên, WeChat hiện ra một tin nhắn. Khóe mắt tôi liếc thấy ảnh đại diện của người gửi — Vạn Vân.

Gã mở loa ngoài, đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ bẫng của chị ta:

“Tao đã sớm cho cháu tao đi phẫu thuật thẩm mỹ nhẹ rồi, giống con ranh đó được bảy tám phần, chính là để chuẩn bị cho ngày hôm nay đấy.”

“Ghê thật đấy chị Vạn,” gã tài xế cười ngặt nghẽo, “Giống bảy phần là đủ dùng rồi, báo danh đại học thì cũng chỉ quét cái mã là xong.”

Giọng Vạn Vân tràn ngập sự đắc ý: “Năm mươi vạn bỏ túi, cháu tao lại nhặt không được một suất học đại học, vụ làm ăn này quá hời.”

Tôi nhắm mắt lại, khóe miệng bất giác nhếch lên.

Chị có giống mười phần cũng vô dụng, đó là mức độ thẩm tra cấp quốc gia đấy.

Cầm một tờ giấy báo trúng tuyển của nhân sự thuộc diện bảo mật cấp cơ mật, dắt theo một con hàng giả chưa tốt nghiệp cấp hai, đi thẳng đến điểm báo danh của Đại học Khoa học và Công nghệ Quốc phòng.

Đây sẽ là quyết định ngu xuẩn nhất trong đời Vạn Vân.

“Đến trạm dừng chân phía trước sẽ đỗ thêm một lần,” gã tài xế dụi điếu thuốc, “Trước ba giờ sáng phải giao người tới nơi.”

Qua gương chiếu hậu, gã tình cờ bắt gặp ánh mắt của tôi, nhưng không hề thấy sự sợ hãi.

Gã nhíu mày, bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm đến mức có chút mất tự nhiên.

Tôi không nhìn gã nữa.

“Còn bốn mươi sáu tiếng.”

2

“Trình Chiêu, uống nước đi.”

Một chai nước khoáng từ trong bóng tối ném tới, nắp chưa vặn chặt, nước đổ trào ra phân nửa lên người tôi.

Một giờ bốn mươi phút sáng, xe đỗ trước một căn nhà tự xây không có số nhà.

Tôi bị lôi từ băng ghế sau ra, đẩy vào một căn hầm có cửa sắt rào thưa.

Trên nền xi măng trải một chiếc chiếu trúc bẩn đến mức đen ngòm. Trong góc có hai người phụ nữ đang ngồi xổm, ánh mắt vô hồn, thấy tôi bị đẩy vào cũng không ngẩng đầu lên.Trống

Gã tài xế ném tôi xuống đất, hét lớn về phía cửa.

“Lão Ma, đây là đơn hàng chị Vạn thêm vào, hàng đặc biệt đấy, trông chừng cho kỹ, đừng để nó chạy mất.”

Một gã đàn ông gầy như khỉ từ trên lầu đi xuống, miệng nhai trầu cau, liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Đơn của chị Vạn? Là con ranh này à?”

“Đáng giá năm mươi vạn sao?”

Gã tài xế cười khẩy, sáp lại gần hạ giọng, nhưng âm thanh vẫn lọt vào tai tôi.

“Bên kia ra giá năm mươi vạn, nhưng chị Vạn bảo con bé này trông xinh xắn, bảo tao hỏi bên đó xem có muốn tăng giá không, tăng lên bảy mươi vạn.”

“Đù, bảy mươi vạn.” Ánh mắt Lão Ma rơi trên mặt tôi, nhe ra hàm răng đen xỉn vì nhai trầu, “Thế thì phải đóng gói cẩn thận một chút, đừng làm nó bị thương.”

Gã ngồi xổm xuống, thò tay định bóp cằm tôi.

Tôi nghiêng đầu né, dùng đôi môi vẫn đang rỉ máu gằn từng chữ: “Nếu tay ông chạm vào mặt tôi, tôi khuyên ông bây giờ nên chạy đi là vừa.”

Tay Lão Ma khựng lại giữa không trung, gã bật cười: “Ái chà, tính tình cũng không vừa đâu.”

Gã tài xế từ phía sau đá mạnh vào vai tôi một cái.

“Ngoan ngoãn đi, đến đây rồi mà còn dám cứng họng à? Bà chị dâu đã bán mày rồi, mày còn tưởng mình là ai?”

Cơn đau từ vai lan xuống toàn bộ cánh tay, tác dụng của thuốc nhân cơ hội xâm nhập, tầm nhìn của tôi từng trận tối sầm lại.

Tôi cắn chặt cuống lưỡi, lôi bản thân về từ ranh giới của sự hôn mê.

Lão Ma không động thủ nữa, đứng dậy đi ra ngoài cửa sắt, lấy điện thoại gọi một cuộc.

“Chị Vạn, người đến rồi… Đúng, không bị thương… Được được được, chiều mai đi đoạn đường cuối cùng, trước khi trời tối sẽ đến cửa khẩu…”


"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

- Các cô các mẹ thuộc phe nào ạ ? 😘Cày ngày 😘 (Những người đọc truyện tranh thủ lúc rảnh) hoặc 😘Cày đêm😘(Những người có sở thích đọc truyện về khuya lúc yên tĩnh"

16/05/2026

Vào ngày kỷ niệm cưới, tôi nhận được một tin nhắn riêng từ chồng.

[Cô em, cho xem đôi chân đi.]

Đây là tài khoản phụ tôi dùng để ghi lại cuộc sống hằng ngày, chưa từng nói với ai.

Tôi nhìn bóng lưng bận rộn của chồng trong bếp và bữa tối lãng mạn dưới ánh nến trên bàn.

Vậy…tình yêu là gì?

1

Hôm nay là kỷ niệm 10 năm yêu nhau và 3 năm kết hôn của tôi và Quản Hồng Ba.

Anh ta tan làm sớm, tự tay nấu một bàn đầy những món Trung – Tây kết hợp, toàn là món tôi thích.

Nến lung linh, hoa tươi còn đọng sương, trông mong manh mà đẹp đẽ. Bầu không khí rất tuyệt. Anh ta mặc tạp dề, trao cho tôi một nụ hôn ngắn.

“Còn một món canh nữa, em đói thì cứ ăn trước, không cần đợi anh.”

Mọi mệt mỏi sau nhiều ngày tăng ca tan biến, tình cảm dâng trào, tôi thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

Tôi mở điện thoại, nhanh ch.óng chụp vài tấm hình để lưu giữ khoảnh khắc đẹp này. Lúc đó, có một thông báo hiện lên, một người ở gần gửi tin nhắn riêng cho tôi.

Tôi tò mò mở ra xem.

Đây là tài khoản phụ, dùng để đăng những điều lặt vặt không muốn người quen thấy, đương nhiên không ai biết đến.

[Cô em, cho xem đôi chân đi.]

Tôi đứng sững lại, m.á.u dồn lên não, đầu “ong” một tiếng trống rỗng.

Không phải vì nội dung tin nhắn, mà vì ảnh đại diện của người gửi.

Đó là ảnh của Quản Hồng Ba, tôi nhận ra ngay, vì đó là bức ảnh tôi chụp cho anh ta vào dịp Valentine năm ngoái.

Anh ta rất thích, gần như dùng làm ảnh đại diện cho mọi mạng xã hội.

Hàng loạt suy đoán hiện lên trong đầu tôi, có lẽ tài khoản anh ta bị h.a.c.k? Hay ai đó lấy trộm ảnh?

Quản Hồng Ba vẫn đang bận rộn trong bếp, anh ta vừa bưng ra một món tráng miệng.

“Sao em ngơ ngác vậy? Hôm nay đi làm mệt lắm à?” Anh ta sờ trán tôi, hỏi han đầy quan tâm.

Gương mặt anh ta không chút sơ hở, cử chỉ tự nhiên khiến tôi nuốt lại lời chất vấn, mỉm cười nói không sao.

“Gần xong rồi.” Anh ta cam đoan rồi quay lại bếp, đảo thức ăn nhanh hơn.

Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng anh, run rẩy nhắn lại: [Chân gì cơ?]

Ngay lúc đó trong bếp, Quản Hồng Ba cũng đặt chảo xuống, lau tay vào tạp dề, cầm điện thoại lên như thể đang trả lời tin nhắn.

Ngay sau đó, tài khoản của tôi nhận được một tấm ảnh và vài dòng chữ.

Đó là ảnh tôi mặc đồ bơi ngâm mình trong suối nước nóng, chụp từ phía sau. Anh ta còn tiện tay thả tim bài viết của tôi.

[Cô em có đôi chân đẹp quá, trắng, thẳng lại đầy đặn.]

[Có việc gì không?]

[(Gửi tay chỉ.jpg) Em có thể quay video xoa chân không, có thù lao đấy, 30 giây 50 tệ, được chứ?]

[Nếu chưa đủ thì có thể tăng giá, cô em suy nghĩ đi nhé.]

Chỉ vài câu thôi mà lòng tôi lạnh toát, cũng thấy buồn nôn đến tận cổ.

[Ảnh đại diện đẹp trai đấy, là anh thật à?]

[(Ngại ngùng.jpg ) Là anh thật đó.]

Tôi không trả lời nữa, mà vào xem trang cá nhân của anh ta. Không có bài đăng nào, nhưng mục lưu trữ thì đúng là “tinh hoa”.

Trong thư mục lưu trữ toàn là gái gợi cảm, ăn mặc mát mẻ, phân loại theo chiều cao, cân nặng, kích thước vòng một.

Tôi bấm đại vào một trang cá nhân, thấy ngay ảnh đôi chân trắng nõn đi kèm vớ trắng, qua màn hình tôi cũng cảm thấy như bị quấy rối.

Quản Hồng Ba lại gửi thêm hai tin nhắn nữa, nói có thể tăng giá, không thì làm bạn trò chuyện cũng được. Tôi vẫn không đáp.

Qua cánh cửa kính bếp, tôi rõ ràng thấy gương mặt anh ta thoáng hiện nét tiếc nuối.

Anh ta lại bỏ điện thoại xuống, cầm lấy chảo, không bao lâu sau bưng ra bát canh sườn khoai sọ hạt dẻ, dịu dàng bảo tôi có thể bắt đầu ăn.

Anh ta múc canh cho tôi trước, cẩn thận gỡ xương cá, sắp xếp từng con tôm, cua đã bóc vỏ ngay ngắn trong bát cho tôi.

Ai nhìn cũng nghĩ anh ta là người chồng tuyệt vời, không ai tưởng tượng được ba phút trước anh ta vừa gửi tin nhắn riêng cho một cô gái lạ, hỏi mua video xoa chân.

Buồn cười là, anh ta còn chẳng nhận ra người trong ảnh chính là vợ anh ta – người anh ta sống cùng mỗi ngày.

2

“Sao không ăn vậy, món hôm nay không hợp khẩu vị à?” Anh ta lại gắp cho tôi một miếng sườn chua ngọt.

Tôi nhìn miếng sườn óng ánh, không kìm được mà nghĩ, anh ta đã gửi tin nhắn cho bao nhiêu người như thế rồi? Đôi tay nấu ăn cho tôi này, đã chạm vào bao nhiêu thứ bẩn thỉu?

Tôi cố kìm cơn buồn nôn, hỏi anh ta lúc nãy trong bếp nhìn gì mà chăm chú thế.

Anh ta cười trả lời: “Công việc có chút rắc rối thôi.”

Anh ta tự nhiên than thở với tôi rằng đồng nghiệp không giúp đỡ, đến cả ngày kỷ niệm cũng không được yên.

Tôi đột ngột lên tiếng: “Chân em đẹp lắm hả?”

Quản Hồng Ba sững lại một chút, sau đó nhanh ch.óng khen ngợi như không có chuyện gì xảy ra: “Đương nhiên là đẹp rồi, vợ anh chỗ nào cũng xinh cả.”

“Vậy à?” Tôi gần như bật cười lạnh.

“Hôm nay em kỳ lạ quá.” Anh ta lại đưa tay sờ trán tôi: “Bị bệnh rồi à?”

Tôi bất ngờ đẩy anh ta ra: “Anh đừng có động vào tôi!”

Anh ta không ngờ tôi phản ứng mạnh đến vậy, cũng bị giật mình, lùi về sau liên tục, giơ hai tay lên như thể tỏ ra vô hại.

“Được được, anh không động vào, em đừng giận mà.”

Anh ta tỏ ra vô tội đến mức khiến tôi giống như một người đàn bà điên loạn vô lý.
Tôi không muốn mình quá t.h.ả.m hại, cố nén nước mắt, hít sâu một hơi rồi nói thẳng: “Đừng giả vờ nữa, tôi biết hết rồi.”

“Biết gì cơ?” Quản Hồng Ba vẫn giả ngu.

Tôi không muốn vòng vo nữa, nói thẳng: “Người mà anh vừa nhắn tin xin ảnh chân, xin video xoa chân, chính là tài khoản phụ của tôi.”

Tôi nghĩ anh ta sẽ phát điên, sẽ chối, sẽ cãi cùn. Nhưng không.

Quản Hồng Ba chỉ hơi bất ngờ: “Là tài khoản của em à?”

“Bảo sao anh thấy đôi chân đó quen mắt thế.” Vừa nói anh ta vừa tiện tay mở phần tin nhắn, tìm đến tài khoản của tôi, thoăn thoắt thêm ghi chú: [Bảo bối (vợ yêu)].

Thái độ của anh ta tự nhiên đến mức khó tin, ngón tay lướt qua hàng dài các “bảo bối” mà mặt vẫn không đổi sắc.

“Anh không định giải thích gì sao?”

Quản Hồng Ba nhìn còn bối rối hơn tôi: “Giải thích gì?”

Tôi hét lên: “Anh ngoại tình rồi đấy!”

Trái ngược với sự giận dữ của tôi, Quản Hồng Ba lại tỏ ra như không hiểu gì: “Anh đâu có.”

Nhìn khuôn mặt méo mó vì tức giận của tôi, anh ta như bừng tỉnh: “À, em nói chuyện đó à? Chỉ là trò chuyện thôi mà.”

Tôi giật lấy điện thoại của anh ta, chỉ vào một tài khoản có ghi chú là “36D” mà chất vấn: “Thế còn cái này thì sao? Cũng chỉ trò chuyện thôi à? Anh ra ngoài hỏi thử xem, ai đàng hoàng lại đặt ghi chú như thế!”

Màn hình đầy những lời bẩn thỉu, bị hệ thống che hết bằng dấu “*”.

Nhưng trước bằng chứng rõ ràng như vậy, Quản Hồng Ba vẫn bình thản: “Vì cô ấy đúng là 36D mà.”

Anh ta nói như điều đó là lẽ đương nhiên.

Nói rồi, anh ta như hứng khởi hơn, mở đoạn hội thoại ra cho tôi xem, hào hứng kể: “Bảo bối, anh nói cho em nghe, cô streamer này dáng ngon lắm, n.g.ự.c to cực kỳ, chỉ tiếc là mê tiền, nói vài câu là đòi tiền rồi.”

Anh ta còn tỏ ra đắc ý: “Anh đâu có ngu mà bị lừa, ai lại đi cho tiền chứ.”

Tôi cứng họng, không nói nên lời, anh ta còn hỏi tôi sao lại như vậy.

Nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt 10 năm, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình chưa từng thực sự hiểu anh ta.

Sự ngây thơ, vẻ mặt vô tội của anh ta khiến tôi nghi ngờ liệu có phải mình mới là người bất bình thường.

Tôi không phân biệt nổi anh ta thật sự thấy mình vô tội, hay đã thối nát đến tận xương tủy.

Anh ta thưởng tiền cho các streamer gợi cảm, như ch.ó đ.á.n.h dấu lãnh thổ mà đi gửi tin nhắn khắp nơi, cuối cùng dùng một câu “chỉ là trò chuyện” để rũ bỏ mọi trách nhiệm.

Buồn cười nhất là, đến nước này rồi mà tôi vẫn còn đang tự hỏi, liệu anh ta có ngủ với người khác chưa?

Sự mệt mỏi trào dâng, tôi cuối cùng cũng kiệt sức.

“Quản Hồng Ba, chúng ta ly hôn đi.”

"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

16/05/2026

Mẹ nuôi muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi.

Tôi nhìn bà ấy âu yếm: “Mẹ à, thật ra con thích phụ nữ.”

Bà ấy giật mình, ánh mắt nhìn tôi thay đổi ngay lập tức, bà ấy cân nhắc rồi mở lời.

“Ngoài phụ nữ ra, con muốn ai cũng được.”

Tôi tiếc nuối thở dài, tiện thể chỉ vào anh nuôi đang kinh ngạc đến mức đánh rơi tờ báo xuống đất.

“Nếu đã vậy, vậy thì anh ấy đi.”

“Vì mẹ, con có thể lùi một bước.”

Mẹ nuôi trầm ngâm một lát: “Được.”

Anh nuôi: Hỏng rồi, mình thành vật thế thân rồi!

Tôi là con gái nuôi của nhà họ Tống.

Không chỉ ngoan ngoãn nghe lời, mà còn giúp mở rộng bản đồ kinh doanh của nhà họ Tống lên gấp đôi.

Bố nuôi đi công tác về, cả nhà chúng tôi cùng ăn tối.

Ông ấy vừa ăn vừa nói chuyện công việc với tôi.

Tôi mỉm cười đáp lời, ngón tay út dưới bàn lại không yên phận mà móc lấy ngón tay của Tống Từ Dịch

Anh ấy cứng đờ một lúc, lập tức rụt lại, tôi bám riết không buông, cứ như một trò chơi đuổi bắt vui vẻ.

Tống Từ Dịch siết chặt quai hàm, cảnh cáo nhìn tôi một cái.

Tai anh ấy lại lén lút đỏ bừng, như rạng mây buổi chiều, lan xuống cả cổ.

Bố nuôi ngừng lời, ngờ vực liếc nhìn anh ấy.

“Từ Dịch, con nóng lắm à?”

Toàn thân anh ấy căng cứng, mạnh mẽ gạt tay tôi đang làm loạn ra, trở lại vẻ lạnh lùng điềm đạm thường ngày.

“Hơi một chút, con về phòng thay quần áo trước.”

Sau khi bố nuôi gật đầu, anh ấy vừa định đứng dậy thì bị mẹ nuôi gọi lại.

Bà ấy nhìn chằm chằm chúng tôi đầy ẩn ý, nhiệt độ trong lòng bàn tay Tống Từ Dịch càng lúc càng bỏng rát.

Tôi nhẹ nhàng cù lét, anh ấy không nhịn được khẽ run lên một cái, nghiến răng nghiến lợi siết chặt hơn nữa.

Mẹ nuôi ho một tiếng, ánh mắt cả nhà đổ dồn về phía bà ấy.

Tôi vui vẻ nắm chặt tay Tống Từ Dịch, nháy mắt với mẹ nuôi.

Tống Từ Dịch không dám cử động, đành mặc tôi chà đạp.

Nói thật, cái cảm giác lén lút vụng trộm một cách quang minh chính đại này – khá là kích thích.

“Bà xã, em muốn nói gì?” Bố nuôi hơi khó hiểu.

Vẻ bất lực thoáng hiện trên mặt mẹ nuôi.

“Sương Sương cũng không còn nhỏ nữa, đến lúc nên lập gia đình rồi.”

Bố nuôi trầm ngâm một lát, gật đầu.

“Sương Sương này, con có người trong lòng chưa?”

Tôi cười nói: “Có rồi ạ.”

Mẹ nuôi và Tống Từ Dịch đều có chút không tự nhiên.

Ông ấy vui vẻ: “Là ai vậy?”

Ánh mắt tôi chuyển sang mẹ nuôi, bà ấy vội vàng ho một tiếng, lảng sang chuyện khác.

“Ông xã, ông thấy Sương Sương và Từ Dịch thế nào?”

Bố nuôi sững sờ một lát, xác nhận mình không nghe lầm thì không thể tin nổi nhìn mẹ nuôi.

“Bà xã, em không sao chứ? Chúng nó là anh em!”

“Đâu phải ruột thịt, cùng lắm thì là thanh mai trúc mã, sao lại không thể ở bên nhau?”

Bố nuôi sầm mặt, mạnh tay đập bát xuống bàn.

“Dù sao tôi cũng không đồng ý!”

Bữa cơm nhất thời chìm vào im lặng.

Vệt hồng trên mặt Tống Từ Dịch dần dần phai đi, anh ấy cụp mắt xuống, không rõ vẻ mặt.

Anh ấy từ từ rút tay mình ra, khớp ngón tay trắng bệch.

Không sao, dù sao cũng đã chuẩn bị bao nhiêu năm rồi, cũng không vội trong giây lát này.

Không ngờ mẹ nuôi lại tiếp tục tung đòn.

“Nếu Sương Sương thích phụ nữ thì sao?”

Bố nuôi run lên bần bật vì chấn động.

“Thật hay giả đấy?”

Mẹ nuôi thản nhiên uống một ngụm trà.

“Nhà họ Tần muốn nhận Sương Sương làm con gái đấy, ông phải nghĩ cho kỹ.”

“Cái gì, cái này đúng là không coi tôi ra gì!”

Ông ấy bình tĩnh lại, rồi từ từ cầm bát cơm lên, đôi mắt chăm chú nhìn món ăn.

“Sương Sương, bố vừa mới suy nghĩ một chút, con và Từ Dịch đúng là một đôi trời sinh.”

“Đừng có a dua theo mà kiếm cho bố một cô con dâu, cũng đừng nghe lời cái họ Tần nói bậy bạ nhé.”

Tôi mỉm cười: “Tất cả đều nghe lời bố.”

Ông ấy dường như càng nghĩ càng hài lòng, liên tục nói mấy tiếng “Được”.

Mẹ nuôi ho nhẹ một tiếng, “Ông xã, chúng ta đi dạo đi, để lại chút thời gian cho bọn nhỏ bồi đắp tình cảm.”

“Đúng, bà xã nói đúng, haha.”

Vì chột dạ, ông ấy không hề nhìn Tống Từ Dịch dù chỉ một lần.

Tống Từ Dịch trừng mắt há hốc mồm, giọng nói run rẩy.

“Bố, bố mẹ thực sự không quản sống chết của con sao?”

Hai người họ không trả lời, tốc độ rời đi càng lúc càng nhanh, như thể dưới chân có gió.

Tôi nhếch môi, cười đầy ý xấu.

“Anh trai, bây giờ không ai có thể ngăn cản chúng ta nữa rồi.”

Toàn thân anh ấy cứng đờ, đôi mắt đen láy lại nhìn chằm chằm vào tôi.

“Kiều Sương, em là thích anh thật lòng sao?”

“Hay là coi anh như vật thế thân của mẹ?”

Tôi khẽ sững sờ.

Không trách anh ấy nghĩ vậy, vì đây quả thật là một phần trong kế hoạch của tôi.

Năm tôi mười hai tuổi, bố tôi lâm bệnh nặng và qua đời.

Trước khi mất, ông gửi gắm tôi cho người đồng đội thân thiết.

Vậy là tôi trở thành con nuôi của nhà họ Tống.

Ngày đầu tiên đến nhà mới, tôi căng thẳng đến mức không biết phải làm gì, thậm chí không dám ngẩng đầu lên.

Thế nhưng cả nhà họ đều rất tử tế với tôi.

Mẹ nuôi có nụ cười đoan trang, phong thái cao quý pha chút nghiêm khắc.

Bà ấy đưa tay ra với tôi: “Sương Sương, từ nay đây là nhà con, mẹ là mẹ của con.”

Tôi ngây người nhìn bà, lẩm bẩm: “Mẹ…?”

Từ khoảnh khắc ấy, hình ảnh “người mẹ” cuối cùng đã có hình dáng trong tâm trí tôi.

Tôi sinh ra đã không có mẹ.

Bố từng nói với tôi, mẹ là thiên thần, sinh tôi ra xong thì bay đi.

Nhưng tôi luôn biết chuyện không phải vậy.

Mẹ ruột tôi sau khi sinh đã lấy hết tiền bạc của bố rồi bỏ đi, để lại cho ông một đứa con là gánh nặng.

Bác hàng xóm đôi khi thấy tôi đều than thở: “Thật tội nghiệp quá…”

Tôi rất thông minh, luôn giả vờ như không nghe thấy.

Vì bố đã bù đắp phần tình yêu đó cho tôi rồi.

Tôi ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn đặt tay vào bàn tay bà ấy.

Nhẹ giọng gọi một tiếng: “Mẹ.”

Mắt mẹ nuôi thoáng ngạc nhiên, nhưng nụ cười nơi khóe môi lại trở nên dịu dàng hơn.

Bà ấy xoa đầu tôi, khẽ nói: “Ừ, Sương Sương ngoan lắm.”

Khoảnh khắc ấy, bánh xe số phận bắt đầu chuyển động.

Tôi theo bà ấy học nghi thức bàn ăn, cắm hoa, chơi piano, vẽ tranh sơn dầu, cưỡi ngựa…

Bà ấy đưa tôi đến đủ các buổi tiệc xã giao, giới thiệu tôi một cách nổi bật với giới thượng lưu.

Cứ như tôi là kiệt tác mà bà ấy tâm đắc nhất.

Anh nuôi Tống Từ Dịch thấy tôi ngoan ngoãn thì ngập ngừng:

“Sương Sương, em… không thấy mẹ kiểm soát quá mức à, không thấy ngột ngạt sao?”

Tôi nhìn anh ấy bằng ánh mắt như thể đang nhìn đồ ngốc:

“Anh à, mẹ chịu dạy em, tận tâm muốn em tốt lên, em mừng còn chẳng kịp, sao lại thấy ngột ngạt?”

“Nếu vì thế mà em oán trách mẹ, chẳng phải là số khổ trời sinh sao.”

Ánh mắt anh ấy thoáng biến đổi, cổ họng khẽ chuyển động.

“Hay là… anh thấy ngột ngạt?” – Tôi cười mà ẩn chứa g*i nhọn.

“Không có đâu! Em đừng nói linh tinh với mẹ!”

Anh ấy quay người bước đi, dáng vẻ kiêu ngạo mà thoáng chút luống cuống.

“Không nói là không thể.”

Tôi cắn môi, khó xử thay anh trai nói đỡ vài câu.

Sau đó thuật lại từng chữ cuộc trò chuyện của chúng tôi với mẹ nuôi.

Quả nhiên, mẹ nuôi nhìn tôi đầy yêu thương, dịu dàng khen tôi ngoan.

Vì thế, tối hôm đó tôi được ôm mẹ nuôi ngọt ngào đi ngủ.

Còn anh trai xui xẻo kia thì phải cắn răng, thức đêm trong phòng chép sách.

Lâu dần, anh ấy cũng nhận ra cái tính vừa đen tối vừa giả nai của tôi.

Cứ thấy tôi là như thỏ gặp sói, chỉ muốn tránh cho xa.

Không sao cả, như thế mẹ nuôi lại càng thương tôi hơn.

Tôi luôn rất dựa dẫm vào mẹ nuôi.

Khi mới đến, mẹ nuôi sợ tôi không chịu nổi nỗi đau mất bố.

Ngày nào cũng kể chuyện, dỗ tôi ngủ.

Đêm có sấm sét, bà ấy sẽ đẩy cửa phòng tôi giữa đêm, nhẹ vỗ lưng trấn an.

Lâu dần, tôi trở nên càng lúc càng nhát gan, sợ càng ngày càng nhiều thứ.

Như vậy mẹ nuôi mới dành nhiều thời gian hơn bên tôi.

Được mẹ nuôi ôm trong lòng, tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

Nhưng bà ấy rất nghiêm khắc, đối xử công bằng với tôi và Tống Từ Dịch.

Thời gian mỗi ngày đều bị các lớp học nghiêm ngặt chiếm hết.

Tôi lại rất hưởng thụ điều đó, hơn nữa còn thông minh hơn anh nuôi, bộc lộ năng khiếu kinh doanh vượt trội.

Các thầy cô đều khen tôi sau này sẽ trở thành một thương nhân thành đạt.

Bố mẹ nuôi bàn bạc với nhau.

Quyết định trực tiếp bồi dưỡng tôi làm người kế nghiệp.

Còn Tống Từ Dịch thì toại nguyện được chọn ngành thiết kế kiến trúc mà anh ấy yêu thích.

Hôm đó, anh ấy vui đến mức ăn liền hai bát cơm.

Liên tục gắp thức ăn cho tôi, khen tôi là “đứa con trai tốt” của gia đình.

Tch, thật ngốc.

Nhưng tôi cũng không phụ lòng mong đợi, sớm gia nhập Tập đoàn Tống Thị.

Nhờ vào kinh nghiệm lăn lộn trong giới thương trường bao năm và thiên phú kinh doanh vượt trội.

Chỉ trong vài năm đã mở rộng gấp đôi bản đồ thương mại của Tống Thị.

Người trong giới hễ gặp mặt là lại hỏi thăm bố mẹ nuôi bí quyết dạy con.

Tôi trở thành hình mẫu chuẩn mực của con nhà giàu, là “con nhà người ta” trong lời khen của người khác.

Bố mẹ nuôi rất hài lòng về tôi, hầu như ngày nào cũng phải khen một lần.

Sau khi Tống Từ Dịch tốt nghiệp, mở một studio riêng, cũng phát triển rất thuận lợi.

Không ai là không ngưỡng mộ hai anh em nhà họ Tống – đều là người xuất sắc trong ngành.

Gia đình này, giờ đã không thể thiếu tôi được nữa.

Hôm nay là một ngày hiếm hoi được nghỉ ngơi, cả tôi và Tống Từ Dịch đều ở nhà.

Mẹ nuôi cười tươi rói nói: “Sương Sương, con cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi, có nên nghĩ đến chuyện lập gia đình chưa?”

“Mẹ đã giúp con sàng lọc rất nhiều thanh niên tài giỏi, nhân phẩm và gia thế đều thuộc hàng nhất nhì, con cứ thoải mái lựa chọn.”

Tống Từ Dịch hai mươi bảy tuổi, đeo kính gọng vàng, cười đắc ý nhìn tôi.

Tôi cắn môi, ánh mắt đượm tình nhìn mẹ nuôi.

“Mẹ, thực ra con thích phụ nữ.”

Trong khoảnh khắc này, hình ảnh tôi tham lam ôm lấy mẹ nuôi, năn nỉ mẹ ngủ cùng, nắn vai rửa chân cho bà ấy…

Chắc hẳn đều hiện lên trong đầu mẹ nuôi.

Mẹ nuôi rất thông minh.

Mí mắt bà ấy giật một cái, ánh mắt nhìn tôi lập tức trở nên khác lạ, cân nhắc mở lời.

“Con có biết mình đang nói gì không?”

Tôi lập tức đỏ mắt, ra vẻ nếu mẹ nuôi không đồng ý sẽ khóc ngay.

Môi mẹ nuôi hơi run rẩy, tôi biết bà ấy không thể chịu được cảnh tôi bị ủy khuất.

Một lúc sau, mẹ nuôi nghiến răng nói:

“Ngoại trừ phụ nữ, con muốn ai cũng được!”

Tôi lặng lẽ nhìn mẹ nuôi, khiến bà ấy cảm thấy bứt rứt.

Một lát sau, tôi thở dài đầy tiếc nuối, chỉ tay về phía Tống Từ Dịch đang kinh ngạc đến mức làm rơi cả tờ báo.

“Nếu vậy, thì chọn anh ấy vậy.”

“Vì mẹ, con có thể lùi một bước.”

Cả mẹ nuôi và Tống Từ Dịch đều nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, môi mỏng run rẩy, biểu cảm giống hệt nhau.

Tôi lại đỏ mắt: “Mẹ, con đã nhượng bộ rồi mà!”

Ánh mắt mẹ nuôi lóe lên, trầm ngâm một lúc, cuối cùng mở miệng: “Được.”

Bà ấy quay sang nhìn Tống Từ Dịch đang cứng đờ.

“Con có ý kiến gì không? Dù sao hai đứa cũng không phải anh em ruột, Sương Sương cũng không đổi họ, hai đứa đến với nhau cũng hợp lý.”

Tống Từ Dịch mặt mày ỉu xìu : “Mẹ…”

“Tốt, vậy là không có ý kiến rồi, con hãy cùng Sương Sương trò chuyện bồi dưỡng tình cảm đi, mẹ đi trước đây.”

Nói rồi, mẹ nuôi bước đi với tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay.

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Ánh mắt Tống Từ Dịch đen kịt, nghiến răng nhìn tôi.

“Kiều Sương! Rốt cuộc em muốn chơi trò gì vậy!”

Tôi thu lại vẻ ngoài thỏ non, lộ ra nanh sói đầy hứng thú.

Từng bước tiến về phía anh ấy, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú.

“Anh trai, từ đầu đến giờ, mục tiêu của em chính là anh đó!”

Anh ấy sững sờ: “…Cái gì?”

Tôi quả thực có dựa dẫm vào mẹ nuôi, nhưng cũng chỉ giới hạn ở tình mẫu tử.Khóa học viết văn

Việc tôi nhận ra mình thích Tống Từ Dịch là vào cấp ba.

Trong lớp, luôn có một tên côn đồ tên Lâm Dã cứ quấy rối tôi.

Cậu ta là học sinh đặc cách thể thao của trường.

Mỗi ngày ngoài việc kết bè kết phái thì chỉ chuyên gây chuyện khắp nơi, tự cho là để lại dấu ấn tuổi trẻ.

Tôi xui xẻo đến tám đời bị cậu ta để ý.

Vào giờ học, cậu ta không chọc lưng tôi bằng bút thì cũng dùng tư thế tự cho là đẹp trai mà nháy mắt với tôi.

Thấy tôi học hành chăm chỉ, cậu ta cau mày, vẻ mặt như đang bất bình thay tôi.

“Nhà cậu áp lực quá, có cần phải ép cậu như vậy không?”

“Người thật sự có năng lực dù có học hay không cũng có đường ra, cậu đừng học nữa, tôi đưa cậu đi quán net thư giãn chút được không?”

Vừa nói, bất kể tôi đồng ý hay không, cậu ta liền kéo tay tôi đi ra ngoài.

Trong lúc khẩn cấp, tôi tát cậu ta một cái.

Lâm Dã không thể tin nổi nhìn tôi, gân xanh nổi lên ở thái dương.

Tôi tưởng giây tiếp theo cậu ta sẽ đánh tôi, liền lén lút lùi lại một bước.

Không ngờ cậu ta đột nhiên một tay ấn mạnh vào bức tường phía sau tôi, lưỡi đẩy vào má.

Thấy vẻ mặt phản kháng của tôi, ngược lại cậu ta lại cười đầy vẻ lả lơi.

“Kiều Sương, cậu đây là muốn bắt cá hai tay sao?”

Mặc dù tôi không muốn nói chuyện với loại người này, nhưng thật sự không thể nhịn được nữa.

Tôi nói: “Cậu là thằng đần à?”

Cậu ta sững sờ một chút, dùng vài tế bào não ít ỏi của mình suy nghĩ vài giây, mắt đột nhiên lóe lên ánh sáng.

“Cậu thích tôi đúng không?”

“Em gái tôi nói con gái đều khẩu thị tâm phi (nghĩ một đằng, nói một nẻo), cô mắng tôi là do xấu hổ đó!”

Tôi: ?

Ai cũng biết, nói lý với đồ thiểu năng thì vô ích.

Tôi hít sâu một hơi, “Cái mồm thối của cậu đã ướp bao nhiêu năm mà đậm đà thế? Lắc đều óc rồi hãy nói chuyện với tôi, ôi, cái trí nhớ của tôi, lại tưởng cậu là người rồi, tôi khuyên cậu mau trốn đi, xe rác sắp đến rồi!”

Lâm Dã đứng đờ ra tại chỗ, môi run rẩy, trợn mắt nhìn tôi nửa ngày không nói được lời nào.

Tôi khịt mũi một tiếng, nhấc chân định đi.

Cậu ta đột nhiên ôm chặt eo tôi, cái miệng thối hoắc cố gắng áp vào mặt tôi.

“Ông đây thích loại ớt nhỏ như cậu!”

Phổi tôi sắp nổ tung vì tức giận, nhưng vẫn không thể thoát ra khỏi cậu ta, nước mắt lập tức tuôn rơi.

Lúc này, Tống Từ Dịch lao tới, đẩy mạnh Lâm Dã ngã xuống đất.

Một tay anh ấy ghì chặt cậu ta lại, tay kia lạnh lùng giáng thẳng vào mặt cậu ta.

Lâm Dã như một con ch ó ch ết, không có sức phản kháng.

Tôi ngây người nhìn Tống Từ Dịch, lần đầu tiên thấy vẻ mặt anh ấy lạnh lẽo đến thế.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh ấy như một vị thần giáng thế.

“Loại cặn bã như mày mà cũng dám bắt nạt em gái tao à!”

“Nếu còn dám quấn lấy nó, không phải chỉ bị đánh một trận đâu.”

Lâm Dã co rúm người trên đất, đau đớn tột độ, môi tái nhợt không chút máu.

Ánh mắt Tống Từ Dịch nhìn cậu ta như đang nhìn một thứ rác rưởi, lạnh lùng đến tận cùng.

Anh ấy kéo tôi – đang hoảng sợ đến ngẩn người – ra ngoài, giọng hơi nghiêm nghị:

“Gặp chuyện thế này sao không nói với anh?”

“Không nói được thì cũng nên báo với bố mẹ, nếu hôm nay anh tới trễ thì sao đây?”

Tôi cúi đầu, khẽ nói: “Em tưởng cậu ta không dám… hơn nữa…”Khóa học viết văn

Tôi sợ mang thêm phiền phức cho gia đình, gây ảnh hưởng không tốt.

Dù họ rất tốt với tôi, tôi vẫn không dám đánh cược vào một phần vạn khả năng bị ghét bỏ.

Anh ấy hỏi dồn: “Hơn nữa cái gì?”

Tôi mím môi: “Hơn nữa anh không muốn quan tâm đến em mà, cứ gặp là tránh.”

“……”

Sắc mặt Tống Từ Dịch thoáng mất tự nhiên, ánh mắt lảng tránh một chút.

“Chẳng phải do em cứ mách mẹ suốt, làm anh sợ rồi đó.”

Thấy vẻ mặt bị nghẹn lời của anh ấy, tôi bật cười khúc khích.

Anh ấy giả vờ giận, véo má tôi một cái.

“Được rồi, anh hứa từ nay sẽ không tránh em nữa. Tan học phải đi cùng anh, nghe chưa?”

“Với lại em là công chúa nhỏ của nhà này, chuyện gì buồn thì phải nói ra, nuôi em không phải để chịu uất ức.”

Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng rõ nét của anh ấy, một cảm giác ngọt ngào len lỏi trong tim.

“Vâng, em biết rồi, anh hai.”

“Nhưng mà đây là lần đầu tiên em thấy anh chửi người giỏi thế, đúng là sống lâu mới thấy!”

“……”

Tôi là tiểu thư, không thể chửi người ta.

"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Hanoi