Tường Gỗ Nghệ thuật

Tường Gỗ Nghệ thuật

Share

Là sản phẩm tạo điểm nhấn, làm cho căn phòng của bạn trở nên sang trọng cá tính với nguyên liệu là gổ tự nhiên Trang trí tạo điểm nhấn cho ngôi nhà của bạn

01/04/2024

VÒNG DUYÊN NGHIỆP...!!!

Trong cuộc đời luôn có nhiều hoàn cảnh trái ngược nhau với nhiều nỗi niềm mà con người phải trải qua.

- Đừng hỏi tại sao có những gia đình bố mẹ đều tử tế , hiền lành mà sinh ra con cái lại nghịch ngợm hay cướp giật.

- Đừng hỏi tại sao rất nhiều những gia đình quan tham đều có con cái phá gia chi tử, ăn chơi cờ bạc bắt bố mẹ trả nợ hết lần này tới lần khác. Đơn giản thôi, tiền tham nhũng mà quan tham kiếm được vốn không phải là tiền thực trong túi họ, nên bằng cách này hay cách khác cũng sẽ đội nón ra đi, của thiên lại trả địa. Con cái chỉ là người dùng duyên nghiệp đó mà trả nghiệp cho bố mẹ thôi.

- Đừng hỏi tại sao những người đàn ông vốn đã từng làm khổ nhiều cô gái hoặc tính tình lăng nhăng thì thường sinh ra nhiều hơn 1 cô con gái. Số phận những cô con gái đó sướng khổ thế nào phụ thuộc rất nhiều vào nghiệp lực mà bố mẹ đã tạo ra trong quá khứ, người bố từng phũ phàng với nhiều cô gái thì cô con gái sau này nhiều khả năng cũng bị khổ sở vì đàn ông phũ phàng. Người bố sinh nhiều con gái nhưng vẫn hết lòng thương yêu vợ con, sau này các con sẽ vô cùng có hiếu. Nếu ác nghiệp kiếp trước đã hết, lại được thiện nghiệp kiếp này vun dày thì cuối đời chỉ cần ngồi hưởng hạnh phúc, gia đạo yên vui. Con cái đến hồi báo hiếu.

- Có một bác gái này xinh đẹp nhưng hay buông lời gièm pha, nói xấu độc địa người khác, sinh ra 1 cô con gái rất xinh đẹp nhưng đáng tiếc là bị câm bẩm sinh. Phải chăng khẩu nghiệp của mẹ không tiêu trừ được nên con cái gánh chịu ngay trong kiếp này?

- Có những đứa con duyên mỏng, chỉ ở được với bố mẹ 1 thời gian ngắn rồi lại giã từ cõi trần vì duyên nghiệp trả nợ ( hay báo oán ) đến đó là hết. Trả hết nợ, báo hết oán là sẽ đi.

- Sinh con ra khó nhọc, nuôi nấng con còn khó nhọc hơn. Làm gì cũng nên tích đức cho con cái, đừng vì tham lam mà làm điều ác để lấy nhà cao cửa rộng cho con, cũng đừng vì ích kỷ, thù hằn cá nhân mà gây ác nghiệp, có thể kiếp sau quả báo mới tới, nhưng cũng có thể kiếp này đã tới ngay trong đời con. Nếu sinh con ra không được như ý muốn thì cũng đừng buồn giận, chỉ là ta đang phải trả nghiệp cho kiếp trước hay cho những gì ta làm trong quá khứ mà thôi.

Trong cuộc đời luôn có nhiều hoàn cảnh trái ngược nhau với nhiều nỗi niềm mà con người phải trải qua. Sự khác nhau này chính là ở kiếp nhân quả báo ứng. Con cái đến với cha mẹ ở kiếp này là có 4 loại nghiệp duyên:

1. Là để báo ơn

2. Là để đòi nợ

3. Là để trả nợ

4. Là để báo oán.

Ơn oán nghiệp lực còn phụ thuộc vào cả kiếp trước và cả những việc làm của cha mẹ kiếp này...!!!
St.

01/04/2024

4 lời khuyên cô đọng cho cả một đời người

Có một chàng trai đang ở độ tuổi bồng bột, vì thế luôn có rất nhiều phiền não trong cuộc sống mà anh ta không thể tự mình lý giải được, thế nên đã đến chùa tìm một vị sư để học đạo.

Anh ta hỏi vị sư rằng: “Xin hỏi làm thế nào mới có thể trở thành một người vừa có thể vừa tự mình vui vẻ lại vừa mang đến niềm vui cho người khác ạ?”

Vị sư nhìn khuôn mặt vẫn còn rất ngây thơ của anh ta, ông nghĩ thầm: “Cậu bé này có thể dạy được, nhân cách không tồi.”

Rồi ông nghiêm túc trả lời:

“Ở tuổi của con mà lại có suy nghĩ như thế này là rất hiếm có. Có rất nhiều người trưởng thành lớn tuổi hơn con, nhưng lại không được như con, thậm chí có giải thích thế nào cho họ cũng không giúp họ hiểu được đạo lý quan trọng thật sự.”

Chàng trai chân thành lắng nghe và không hề có vẻ gì là đắc ý cả. Vị sư lại thầm khen ngợi, ông nói:

“Nếu con muốn làm được những điều mà con hằng mong muốn, chỉ cần ghi nhớ bốn câu nói này là được.

Câu thứ nhất, XEM MÌNH LÀ NGƯỜI KHÁC. Con có thể nói thử xem con hiểu thế nào về câu nói này không?”

Chàng trai trả lời:
“Câu này có phải nghĩa là khi con buồn khổ, nếu xem mình là người khác, như vậy thì nỗi khổ của con sẽ giảm đi. Khi con quá vui vẻ, xem mình là người khác thì sự kích thích đó sẽ được trung hòa lại.”

Vị sư nhẹ nhàng gật đầu và nói: “Câu thứ hai, XEM NGƯỜI KHÁC LÀ MÌNH.” Nói xong, ông yên lặng chờ đợi chàng trai tự mình giải thích.

Chàng trai trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Có phải là xem người khác là mình thì có thể cảm nhận được niềm vui hoặc nỗi buồn của người khác, hiểu được họ cần gì và giúp đỡ khi họ cần.”

Vị sư âm thầm khen ngợi, chỉ là ông không hề thể hiện ra mà lại nói tiếp:

“Câu thứ ba, XEM NGƯỜI KHÁC LÀ NGƯỜI KHÁC.”
Chàng trai nói: “Có phải câu này có nghĩa là chúng ta phải tôn trọng sự độc lập của mỗi cá nhân, trong bất kì tình huống nào cũng không được can dự vào không gian riêng của người khác.”

Vị sư nghe xong, ông lần tràng hạt:
“Mô Phật. Con thật sự rất có duyên với cửa Phật. Ta sẽ nói cho con biết câu cuối cùng: TỰ XEM MÌNH LÀ MÌNH.”

Chàng trai vừa nghe xong thì lập tức trả lời:
“Câu nói này có nghĩa là phải tôn trọng nội tâm của chính mình, không được để bị tác động bởi môi trường bên ngoài hoặc thành kiến của người khác, không bị làm phiền thì mới có thể sống là chính mình, có được sự tự do tự tại.”

Bốn lời khuyên của vị thiền sư cô đọng được cả một đời người

Vị sư cười lớn: “Quả nhiên là một chàng trai thông minh, chỉ vài lời mà con đã giải được những câu nói cô đọng về đời người của thầy. Chỉ là mấy câu này tuy hiểu thì rất dễ, nhưng con phải vận dụng vào thực tế cả đời đấy.”

Bốn lời khuyên ngắn gọn của vị thiền sư cô đọng xúc tích ứng dụng được cho cả một đời người

Như Nhiên

__(())__

28/03/2024

Bốn thời điểm khiến con người Tỉnh Ngộ ra nhiều nhất...

1. KHI LÂM HOẠN NẠN

Khi sóng yên biển lặng người ta chẳng lo nghĩ gì nhiều. Chỉ khi gặp chuyện không như ý, chúng ta mới rõ lòng người. Có người sẽ vui cười trên sự đau khổ của ta, có người chỉ ngồi nhìn mà chẳng hề giúp đỡ. Đáng sợ nhất là những kẻ lợi dụng tình cảnh khi ta hoạn nạn rồi “ thừa nước đục thả câu”.

Đây chính là lúc người gặp hoạn nạn nhìn thật rõ ai mới thực sự là bạn tốt và ai là kẻ tiểu nhân hư tình giả ý. Tỉnh Ngộ rồi từ đó sẽ biết chọn bạn mà giao hảo.

2. SAU CƠN BỊNH THỪA CHẾT THIẾU SỐNG

Sau một cơn bạo bệnh, chúng ta mới hiểu sức khỏe là điều quan trọng nhất. Mọi sự khác đều xếp vào hàng thứ yếu. Thiếu sức khỏe, đời người chỉ là con số 0 vô nghĩa. Có lắm thứ chúng ta thường coi trọng như núi, chỉ sau một cơn bạo bệnh mới thấy rõ tất cả đều rất nhẹ. Người ta Ngộ ra một điều lẩn quẩn của thế nhân là khi có sức khỏe thì vong thân để chạy theo của, khi đổ bịnh nguy kịch rồi thì bán của để cứu vớt tấm thân.

3. SAU MẤT MÁT LỚN

Nhiều người tham muốn nhiều quá nên chưa bao giờ biết đủ. Cuối cùng có bị mất mát họ mới biết điều gì đáng trân quý nhất trong đời. Cuối đời, có trải qua rồi mới hiểu được, có hiểu rồi mới biết trân trọng nâng niu.

- Trong đời, luôn có người làm chúng ta vui sứơng nhất thì cũng sẽ có người khiến chúng ta đau đớn tột cùng. Với người làm mình đau khổ, hãy cố tìm cách quên đi, đấy mới là cách đối đãi tử tế nhất với chính mình.

4. TRƯỚC GIỜ NHẮM MẮT XUÔI TAY

Đến lúc lâm chung, trước giờ phút nhắm mắt xuôi tay con người ta chợt Tỉnh Ngộ ra rằng cả một sống đã qua chỉ như là giấc mộng, cái chết xô ngã mọi giá trị con người cật lực đeo đuổi tan thành mây khói trong thoáng chốc. Người ta cay đắng và bất lực nhìn thấy mọi của cải, tiền bạc, chức tước, tình yêu… đều nhanh chóng vào trong tay ngừơi khác, chẳng có gì thuộc về họ nữa. Và họ ngộ ra rằng cả một đời họ sống cho cái gọi là.. ảo tưởng, trở thành nô lệ cho hai chữ thành công vì cái bản ngã hư vô.

Đáng tiếc, khi họ Ngộ ra điều này thì cũng là lúc họ hết thời gian điểu chỉnh cuộc sống của họ được nữa rồi!..

Vì thế:

Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải Đi thôi.
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mỉm cười..

Như NhiênTTT🌾

__(())__

27/03/2024

PHƯỚC ĐỨC LỚN NHẤT

Chúng con không nghe Thầy nhắc đến tầm quan trọng của sự tích lũy phước đức trong đời hiện tại hoặc tránh tạo ra những nghiệp xấu ác; sự thực tập này có liên hệ tốt xấu như thế nào đối với vấn đề tái sinh trong tương lai. Với tuổi của con, con không biết là mình có nên cố gắng tích lũy phước đức bằng cách thực tập “an trú trong hiện tại” thêm gấp đôi hay không, nghĩa là con có nên khẩn trương thực tập tích lũy phước đức càng nhiều càng tốt để được tái sanh về hướng an lành trong tương lai hay không?

🍀Thiền sư trả lời :

Khi quý vị thực tập thở vào, thở ra, an tịnh thân tâm và mỉm cười là quý vị đang tích lũy được rất nhiều phước đức. Quý vị trở nên một người có hạnh phúc. Tự thân của quý vị tỏa ra được phong thái của một người tự do, thanh thản, nhẹ nhàng và hạnh phúc. Cho dù quý vị không cố gắng làm cho những người chung quanh mình hạnh phúc, nhưng họ vẫn cảm thấy hạnh phúc được sống gần gũi với quý vị. Quý vị cũng làm cho ông bà, cha mẹ, tổ tiên và con cháu của quý vị được hạnh phúc. Quý vị có thể tích lũy phước đức như thế ngay trong mỗi giây phút của đời sống hàng ngày.

Tái sinh là quá trình xảy ra trong từng giây từng phút, trong từng sát na của sự sống. Chúng ta chết đi và sinh ra trở lại trong từng phút giây. Có thể quý vị nghĩ rằng mình đã già, kỳ thực quý vị còn trẻ lắm; quý vị vừa mới sinh ra. Khi nhìn vào chính mình, tôi không cần phải hỏi là sau khi chết tôi sẽ như thế nào? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi sẽ sinh ra, sẽ tái sinh dưới hình thức nào? Bởi vì bằng sự quán chiếu sâu sắc trong giây phút hiện tại, tôi thấy tôi đã tái sinh dưới muôn ngàn hình thức của sự sống. Nhìn vào đại chúng, quý vị sẽ thấy sự có mặt của tôi trong các thầy, các sư cô, sư chú, các đệ tử cư sĩ, và có mặt luôn trong từng cọng cây ngọn cỏ… Tôi đã tái sinh trong mỗi quý vị. Quý vị là sự tiếp nối của tôi. Tôi đang có mặt trong từng tế bào cơ thể quý vị đứng về phương diện trí tuệ, tình thương và tâm linh. Tôi là quý vị, quý vị là tôi. Tôi không cần phải chết đi mới bắt đầu tái sinh. Trong giây phút này đây, tôi không cần vội vàng, khẩn trương để thực tập tích lũy phước đức.

Có người nói với tôi rằng: “nếu ba năm đầu làm sa di của Thầy thành công, thì Thầy có thể trở thành một người hạnh phúc trong suốt đời tu”. Điều này rất đúng đối với trường hợp của tôi. Phước đức lớn nhất mà mình có thể thực hiện được là đừng bao giờ nghĩ tới chuyện tích lũy nó. Quý vị chỉ cần sống đời sống của mình cho thật chánh niệm, sâu sắc, vun trồng tình thương mỗi ngày, thì hạnh phúc sẽ đến với quý vị liền lập tức ngay trong phút giây của sự thực tập.

Đức Thế Tôn có dạy: ‘‘Giáo lý của ta nói ra mầu nhiệm, đẹp đẽ ở chặng đầu, ở chặng giữa và ở chặng cuối.’’ Điều này có nghĩa là quý vị không cần phải thực tập mười năm, hai mươi năm hay ba, bốn mươi năm sau mới có kết quả. Đức Thế Tôn có nói: ‘‘Giáo pháp của ta có tính cách vượt thoát thời gian (akalika); là giáo pháp hiện pháp lạc trú – nghĩa là những lời dạy nếu đem ra thực tập đúng mức thì quý vị có thể đạt tới an lạc, hạnh phúc và giải thoát ngay trong kiếp sống hiện tại. Giây phút mà quý vị bắt đầu thở vào tâm tĩnh lặng, thở ra miệng mỉm cười, là quý vị nếm được an lạc, giải thoát và hạnh phúc ngay trong sự thực tập, chứ không phải là vấn đề thời gian, năm tháng.’’

Trong khi thực tập, ta chỉ cần thực tập, sống với pháp lạc, không khởi tâm mong cầu phước đức thì phước đức tự khắc được tích lũy. Sự thật là tôi đã tái sinh trong rất nhiều hình tướng khác nhau mà có thể quý vị chưa nhận ra. Quý vị nghĩ rằng tôi đang ngồi đây với cái thân tướng có chiều cao một thước mấy này, lớn cỡ chừng này là quý vị lầm rồi. Tôi đang biểu hiện khắp mọi nơi và trong nhiều hình thức khác nhau ngay trong giây phút này. Chúng ta phải tập nhìn để thấy sự thật mầu nhiệm của thực tại, của thế giới không sinh không diệt, không một không khác, không đến không đi… mà đừng để bị đánh lừa bởi tri giác sai lầm, bởi các tướng trạng bên ngoài.

Trong kinh Bụt có nói rằng chỗ nào còn có tướng là chỗ đó còn có sự lường gạt. Chúng ta phải tu tập và quán chiếu để đạt tới cái thấy vô tướng.

(Trích từ tác phẩm “Hơi thở nuôi dưỡng, Hơi thở trị liệu” – Sư Ông Làng Mai)

22/03/2024

KHÔNG BAO DUNG ĐƯỢC CHA MẸ MÌNH ĐỪNG MONG BAO DUNG ĐƯỢC THIÊN HẠ

Hết thảy tiền tài, danh dự, địa vị đều chỉ là cái vỏ bề ngoài, đức hạnh mới là điều căn bản. “Lấy đức dày chở muôn vật”, câu nói này vốn không hư giả chút nào.

Chúng ta đều là được cha mẹ s.inh ra và nuôi lớn, nhưng mỗi cha mẹ đều không hẳn là con người hoàn mỹ như ta mong muốn, đều có những vấn đề này hay vấn đề kia. Và chính những vấn đề này đã trở thành cái cớ cho rất nhiều người không nguyện ý hiếu thuận cha mẹ.

Ví dụ có những cha mẹ tính khí n.óng n.ảy, có những cha mẹ (đối với con cái) bên trọng bên kh.inh, có những cha mẹ ít học ngh.èo khổ, có những cha mẹ quan niệm lạc hậu cố chấp, có những cha mẹ thân thể không được toàn vẹn, đặc biệt là cha mẹ tuổi tác đã gi.à, đ.ầu ó.c không còn linh hoạt nữa, thân thể có mùi, nhiều khi còn đ.ại, ti.ểu ti.ện ngay trên giường, tính khí càng trở nên khó chịu, v.v…..

Cha mẹ là đối tượng đ.ầu tiên trong tu dưỡng của chúng ta, mỗi người đều phải b.ắt đ.ầu từ cha mẹ, nơi mà học được bao dung và yêu thương. Cha mẹ dù có thế nào, chúng ta đều phải yêu thương họ, hiếu kính họ, tôn trọng họ. Một người nếu mà ngay đến cả cha mẹ cũng đều không chịu bao dung, khẳng định là “k.ẻ ti.ểu nh.ân” thường hay tính toán so đo, l.òng d.ạ h.ẹp h.òi, không có phúc khí lớn.

Không có phúc khí lớn, vậy làm sao có thể làm nên được đại sự? Vậy nên các bậc hoàng đế thời xưa khi tuyển chọn quan viên đều sẽ đặt những người có l.òng hiếu thảo ở vị trí đ.ầu tiên.

Cũng vậy, những ai lựa chọn bạn đời, nhất định phải xem người đó có l.òng hiếu thảo hay không ở vị trí đ.ầu tiên, người bạn trai đó đối với cha mẹ mình có tình cảm trách nhiệm hay không, cô bạn gái đó đối với cha mẹ có lễ phép ngoan ngoãn vâng lời hay không, đối với cha mẹ là đòi hỏi hay là báo ân.

Nếu không, người mà ngay đến cả cha mẹ cũng đều không thể bao dung, sau này cũng sẽ không thể bao dung cho những thiếu sót của bạn, cũng như thiếu sót của cha mẹ bạn. Trên đường đời, nhân duyên của loại người này cũng sẽ không tốt đẹp được đến đâu.

Là cha mẹ người ta, thì bất kể con cái của mình có như thế nào đi nữa, đều sẽ yêu thương nó, nuôi nấng nó, mong sao con cái sau này có được tiền đồ xán lạn, cả một đời thuận lợi bình an, vui vẻ hạnh phúc.

Tuy vậy, nếu như những người đã làm cha làm mẹ rồi ngay đến cả tấm l.òng bao dung cha mẹ của mình cũng đều không có, con cái của họ ngay từ khi còn nhỏ đã nghe quen t.ai, nhìn quen m.ắt, thử hỏi chúng làm sao có được một trái t.im, một tấm l.òng rộng mở đây?

Không có tấm l.òng rộng mở, đời người đâu đâu cũng đều sẽ gặp phải chướng ngại, thì thử hỏi tiền đồ xán lạn ở đâu ra đây? Vui vẻ hạnh phúc ở đâu ra đây? Sau này khi con cái lớn lên, cha mẹ tuổi tác đã gi.à cần được con cái săn sóc, con cái chắc chắn sẽ so đo tính toán với cha mẹ.

Làm người cần phải tận tròn đạo hiếu, đây là bước đ.ầu tiên để thay đổi vận mệnh. Bởi chúng ta làm người, ngay đến cả cha mẹ có ơn sinh thành dưỡng dục với mình cũng đều không bao dung được, vậy thì thử hỏi làm sao có thể có được tấm l.òng bao dung với cả thiên hạ rộng lớn đây?

Làm cha mẹ người ta, nếu như muốn con cái có được đường đời hạnh phúc, thuận lợi, bản thân cần phải hiếu thuận với cha mẹ gi.à; người mà l.òng ôm chí lớn, trước hết cần phải bao dung cha mẹ của mình, cần phải bao dung được bản tính cố chấp của cha mẹ, tận tâm tận t.ụy chăm sóc tốt cha mẹ, đây cũng là bước đ.ầu tiên trong việc tu tâm dưỡng tính.

Nguồn: Khoẻ và đẹp

22/03/2024

NIỀM TIN VÀO SỰ NHÂN HẬU
Một chiếc tàu chở hàng đi trên Đại Tây Dương với biển nước mênh mông. Lúc này, một đứa trẻ da đen đang đứng ở đuôi tàu đã vô tình rơi xuống biển. Đứa trẻ kêu cứu nhưng trời nổi giông tố, trên tàu không ai nghe thấy, và cậu chỉ biết nhìn con tàu rời đi càng lúc càng xa.
Nhưng bản năng sinh tồn khiến đứa trẻ quyết tâm mình bơi trong làn nước lạnh giá, cố gắng sức lực toàn thân vùng vẫy cánh tay gầy guộc cố ngoi đầu lên khỏi mặt nước, tròn mắt nhìn về hướng con tàu.
Con tàu đi càng ngày càng xa, thân thuyền càng ngày càng nhỏ, về sau không thấy gì nữa, chỉ thấy đại dương vô tận.
Sức lực của cậu bé gần như cạn kiệt, không thể bơi nữa, có cảm giác như sắp chìm.
Lúc này, cậu mới nhớ đến khuôn mặt nhân hậu và ánh mắt thân thiện của người thuyền trưởng. Cậu nghĩ và nói với bản thân rằng:
“Không, thuyền trưởng nhất định sẽ đến cứu mình khi biết mình bị rơi xuống biển”.
Nghĩ đến điều này, đứa trẻ lấy hết can đảm để bơi về phía trước một lần nữa bằng sức lực cuối cùng của mình.
Cuối cùng vị thuyền trưởng tìm không thấy cậu trên tàu, sau khi xác định đứa trẻ bị rơi xuống biển, ông đã ra lệnh quay tàu trở lại tìm kiếm. Lúc này, có người khuyên:
“Tàu đã rời đi thời gian lâu như vậy rồi, nếu cậu bé rơi xuống biển không bị chết đuối thì cũng bị cá mập ăn mất rồi…”.
Vị thuyền trưởng do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn quyết định quay lại tìm cậu bé. Một người khác nói:
“Chỉ một đứa trẻ có đáng để làm vậy không, chúng ta sẽ trễ hành trình chuyến tàu mất”.
Vị thuyền trưởng nghe vậy liền hét lên “Im đi!”.
Và rồi, vào giây phút cuối cùng khi đứa trẻ sắp chìm, thuyền trưởng đã quay lại kịp thời và giải cứu đứa trẻ.
Khi đứa trẻ tỉnh dậy, cậu đã quỳ xuống để cảm ơn công ơn cứu mạng của thuyền trưởng.
Vị thuyền trưởng nâng đứa trẻ lên và hỏi:
“Cậu làm sao có thể bơi được lâu như vậy?”.
Đứa trẻ đáp: “Con biết ngài sẽ đến cứu con, nên con nhất định quyết không bỏ cuộc!”.
Thuyền trưởng hỏi lại: “Làm sao cậu biết ta sẽ tới cứu cậu?”.
Cậu bé đáp: “Bởi vì con tin ngài sẽ làm vậy với con”.
Nghe vậy, vị thuyền trưởng với mái tóc hoa râm quỳ xuống ôm lấy đứa trẻ, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt và nói:
“Ta cảm thấy thật xấu hổ, lúc quay lại cứu cậu ta đã có chút do dự”.

19/03/2024

🍀NGƯỜI TU ĐÚNG THÌ QUA THỜI GIAN CÁC DẤU HIỆU SAU THƯỜNG HIỆN RA

🌿. Phong cách điềm nhiên, nhẹ nhàng, bình tĩnh, thư thái: vì qua một quá trình dụng tâm, kiểm soát tâm, giống như việc thuần hóa một con thú hoang dại, quen nhảy nhót, là tâm chúng ta. Sau một thời gian, nếu người ấy kiểm soát tâm tốt, buông bỏ cái tôi, xả ly sự kiêu mạn thuộc về sở trường, sở đoản của bản ngã thì sự điềm đạm, điềm nhiên và thư thái sẽ hiện ra, nó là kết quả tự nhiên của một cái tâm đã được chế ngự và thuần hóa.

🌿. Mặt mũi, tướng mạo nhìn tươi và sáng: vì giữa tâm và thân tướng, chúng có mối liên hệ khá mật thiết với nhau. Một người mà trong tâm an vui, có tu tập và chuyển hóa được các nghiệp chướng thì dần dần diện mạo bên ngoài của người ấy nhìn sẽ rất sáng, mặt lúc nào cũng rất tươi vui, không có u sầu, đau buồn, lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Người nào có được những điều như vậy, thì đây là một dấu hiệu của người tu đúng.

🌿. Giọng nói có ái ngữ, nồng hậu: đây là do bên trong tâm người ấy tu qua thời gian đã có sự tăng trưởng tâm từ tâm bi, một tình thương bình đẳng, và rộng lớn với tất cả muôn loài. Từ sự thương yêu chân thành cho dù giọng nói mộc mạc, chất phát mà vẫn đầy nhân văn, ấm áp, nồng hậu và đến được lòng người..

Và hơn nữa, cũng do sau một quá trình tu và kiểm soát khẩu nghiệp, biết cân nhắc trước khi cất lời, nên những lời nói của họ dần trở nên rất chuẩn mực. Như họ không nói dối, không nói ác khẩu, không nói hai lưỡi, không nói chia rẻ, không nói xấu, viết xấu đả kích, bộ nhọ sau lưng người...

🌿. Đời sống tinh thần mãn túc, cuộc sống vật chất ổn định không bị thiếu thốn: nhiều người tu, nhưng càng tu mà càng càng nghèo túng, lúc nào cũng bị những nhu cầu vật chất căn bản bức bách. Đây là dấu hiệu của tu mà không có phước, thiếu phước, vì không biết làm phước. Nên người tu đúng là tiền của, cái ăn, cái mặc tuy không giàu như người đời nhưng lúc nào cũng có đủ, người ấy không tham, không hưởng thụ, và lấy đời sống đơn giản và thanh bạch làm nguồn vui.

🌿. Mọi việc đều chuyển từ xấu thành tốt: trong cuộc sống, khi sinh hoạt, giao lưu và làm ăn trong xã hội, không phải lúc nào chúng ta cũng gặp toàn thuận lợi cả. Có những lúc cũng khó khăn, hoặc bị đặt trong những tình huống khó xử, khó giải quyết, rất nan giải. Thế nhưng người tu tốt, chắc chắn sẽ chuyển được nghiệp cũ và có được sự gia hộ của Chư Phật, nhờ đó họ sẽ từ từ tháo gỡ ra được mọi bế tắc. Mọi việc xấu sẽ biến thành tốt dần dần như ý nguyện. ''Phước tùy tâm sanh. Cảnh tùy tâm chuyển'' là thế!

🌿. Trong gia đình thì thường gặp may mắn, thuận hòa, an vui: do tâm được huân tu tốt, tâm từ lan tỏa tốt nên tâm của người tu ấy sẽ lan tỏa những nguồn năng lượng tốt ra xung quanh, và những người sống chung cùng, sống gần sẽ dần bị thay đổi theo, là cũng hiền lành, và thánh thiện dần. Một khi cảm hóa đươc ai cũng hiền lành, tức là họ cũng đang gieo nhân lành, tức có quả thiện quả may mắn hạnh phúc. Hơn nữa, khi một người tu tốt từ trường của họ sẽ tự động thu hút quý nhân giúp đỡ cho gia đình và quyến thuộc cuả người ấy. Nên gia đình người đó cũng sẽ gặp được nhiều may mắn hạnh phúc.
--------

nếu chúng ta tu thời gian mà không có dấu hiệu nào trên đây hết. Thì cần nên xem xét lại cách tu, có thể mình đang tu sai, tu trật điều gì đó. Tu có nghĩa là chuyển hóa tư tưởng và hành vi và sống có hạnh phúc hơn, chớ không phải tu là để thể hiện và phô trương cho đời thấy vậy..?

🍀Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật🍀
🌿(Sưu tầm)🌿

15/03/2024

Khương Tử Nha là ai, tiểu sử và sự tích câu cá không lưỡi lạ lùng

Khương Tử Nha là nhân vật nổi tiếng lịch sử, ông có thực sự thần thông quảng đại như trong truyền thuyết không thì đây là nghi vấn mà hậu thế muốn tìm lời giải đáp.

Tiểu sử Khương Tử Nha

Khương Tử Nha không chỉ nổi tiếng trong các truyền thuyết dân gian mà xét theo lịch sử của Trung Quốc, ông còn được biết đến là một nhà mưu lược tài ba, góp công lớn cho nhà Chu tiêu diệt nhà Thương.

1.1. Khương Tử Nha là ai?
Khương Tử Nha tên thật là gì? Có sách nói tên thật của ông là Khương Thượng, tự là Tử Nha, cũng có tư liệu ghi tự là Thượng Phụ. Ông được biết với tư cách là một vị khai quốc công thần của Chu Văn Vương.
Ngoài ra, ông còn là người đầu tiên lập ra nước Tề, một nước chư hầu thuộc thời Tây Chu và tồn tại cho đến thời Chiến Quốc. Vì ông là quân chủ khai lập ra nước Tề nên ông còn có tên gọi khác là Tề Thái Công.
Khương Tử Nha lúc sinh thời có cuộc sống vô cùng gian khổ.

1.2. Gia cảnh khánh kiệt của Khương Tử Nha
Đề cập tới tổ tiên của Khương Tử Nha, có thể nói họ vô cùng hiển hách, nổi tiếng lẫy lừng. Tổ tiên của ông là Lã Bá Di, là một trong những người có công giúp Hạ Vũ trị thủy. Theo ghi chép trong sử ký, sau khi hoàn thành việc trị thủy, vua Hạ Vũ phong chức Tứ nhạc cho Lã Bá Di. Lã Bá Di sống ở đất Lã từ thời vua Thuấn đến thời nhà Hạ.
Tới thời nhà Thương, con cháu của Lã Bá Di bao gồm cả Khương Tử Nha lại không thể tiếp nối sự nghiệp của tổ tiên mà chỉ có thể thành dân thường. Với gia cảnh khốn khó, Khương Tử Nha và những con cháu khác của Lã Bá Di bị người đời xem thường.
Trước khi được Chu Văn Vương mời về phò tá, cuộc sống của Khương Thượng - Khương Tử Nha vốn không hề suôn sẻ, ông sống theo cách khánh kiệt. Vào năm ông 32 tuổi, nhà Thương chiến tranh liên miên, Khương Tử Nha quyết định lên núi tu Đạo để phòng tai họa. Sau 40 năm khổ luyện, tới tận năm ông 72 tuổi mới xuất sơn.
Thế nhưng, do không có nghề nghiệp cụ thể lại thêm tuổi cao, ông chỉ có thể nương nhờ bạn bè. Dù Khương Tử Nha đã dùng đủ cách để mưu sinh như đan sọt, xay bột, bán gia súc, mở quán ăn hay xem tử vi… nhưng đều thất bại. Vì thế ông luôn bị vợ mình là Mã Chiêu Đệ chê cười.
Sau này, ông được Trụ Vương giao cho chức vụ Đại phu. Khương Tử Nha thấy Trụ Vương hoang dâm vô độ, bắt người dân chịu khổ vô cùng nên đã khuyên vợ cùng mình đi đến Tây Kỳ (sau này là nước Chu) sinh sống. Nhưng vợ ông không những không đồng ý còn chê ông không có tài cán gì, đến chức quan nhỏ cũng không giữ được và nói không muốn cùng ông tiếp tục sống như vậy nữa.
Dù Khương Tử Nha đã hết lòng khuyên nhủ vợ chờ ngày ông đổi vận nhưng vợ ông một mực đòi đuổi ông ra khỏi nhà. Vì thế ông đành một mình rời đi, Khương Tử Nha và Mã Chiêu Đệ kể từ đó mà phân ly.

2. Sự tích Khương Tử Nha câu cá
Khương Tử Nha được nhắc đến như một khai quốc công thần tạo nên sự nghiệp hơn 800 năm của nhà Chu. Đây cũng là triều đại tồn tại lâu nhất của Trung Quốc. Trong sự kiện này, Khương Tử Nha gắn liền với điển tích Thái Công câu cá hay còn được biết đến với hình tượng Lữ Vọng câu cá.

2.1. Vì sao Khương Tử Nha câu cá?
Khi đó, Khương Tử Nha xin cáo lão không làm quan của Trụ Vương nữa rồi một mình đến Tây Kỳ. Ông đã đến bên bờ sông Vị, là một khu vực thuộc tỉnh Thiểm Tây, cũng là nơi mà Cơ Xương (tức Chu Văn Vương) cai quản, để sống một cuộc đời ẩn cư.
Hàng ngày Khương Tử Nha đi câu ở ven sông, nhưng cách câu của ông khác với người bình thường. Cần câu của ông không có lưỡi và mồi câu lại còn thả cách mặt nước tới tận hơn 3 thước (có ý kiến cho rằng mỗi thước cổ tương đương 40cm). Ông vừa buông cần câu vừa nói rằng nếu muốn sống thì hãy tự đến cắn vào cần câu.
Ngày ngày cứ như vậy mà trôi qua, cho tới một hôm, Chu Văn Vương tình cờ có việc đi qua bờ sông Vị. Thấy bộ dạng kỳ lạ của Khương Thượng, Chu Văn Vương lệnh cho binh lính theo hầu đến hỏi thăm. Nào ngờ, Khương Tử Nha chẳng buồn để ý cứ thản nhiên ngồi câu mà còn nói thêm rằng cá thì không cắn câu mà tôm tép đã đến quấy rối.
Chu Văn Vương nghe kể lại liền sai một viên quan lớn đến hỏi chuyện nhưng Khương Tử Nha vẫn không thèm để ý còn nói cá nhỏ đừng đến làm gì. Viên quan không hỏi được đành quay về, Chu Văn Vương ngẫm nghĩ một lúc rồi ngộ ra. Có thể kẻ lạ đời này là chính là người mình cần đích thân đến hỏi thì mới đáp lời. Sau khi biết chuyện, Văn Vương mới biết ông chính là Khương Tử Nha, một bậc kỳ tài binh pháp.
Chu Văn Vương mừng lắm, ông nói: "Năm xưa, tổ phụ từng nói với ta về việc rồi sẽ có ngày một bậc hiền tài đến giúp cho Chu tộc lên hương. Hóa ra chính là Khương Tử Nha đây, chúng ta đã mong ngài từ lâu lắm rồi".
Văn Vương lập tức mời Khương Thượng cùng mình hồi cung.
Cũng từ đó, Khương Tử Nha được gọi là Thái Công Vọng, hay còn gọi là Khương Thái Công, bởi vì ông là người mà tổ phụ của Chu Văn Vương vẫn luôn chờ mong từ lâu. Sau này Khương Tử Nha phò tá Chu Văn Vương tiêu diệt nhà Thương và lập quốc. Sau đó được Văn Vương cho trấn giữ đất Tề và còn là khai lập ra nước Tề.
Dân gian truyền tụng là Khương Tử Nha thả cần mà không dùng lưỡi, dùng mồi bởi thực tế ông không câu cá mà là "câu người". Nhưng trời vốn không phụ lòng người có tâm, cuối cùng tới năm ông 80 tuổi đã được Chu Văn Vương phát hiện tài năng và mời về làm quân sư.
Khương tử Nha cũng không làm phụ lòng của Chu Văn Vương. Bằng tài trí của mình, ông đã lập công lớn giúp xây dựng nền móng cho nhà Chu.

Có thể thấy, Khương Thượng chỉ lấy việc câu cá là để dưỡng sinh. Thậm chí ngay cả khi ông đã giữ chức tể tướng, ông vẫn luôn ra bờ sông câu cá.

Đối với Khương Tử Nha, câu cá không lưỡi, không mồi chỉ là một hình thức; cái ông cần là sự thanh tịnh của việc câu cá, việc có thể ngồi ngắm mây trời, nước non và cá bơi lượn tung tăng để lấy đó làm niềm vui cho mình. Cũng nhờ những thứ đó, ông mới có thể thư giãn, tâm tĩnh như nước mà rèn luyện ý chí của bản thân. Ngoài ra, đây cũng là phương pháp giúp ông rèn luyện sức khỏe, giúp thân thể thêm phần dẻo dai.

Có lẽ nhờ phương pháp tập luyện đặc biệt này mà Khương Tử Nha có thể sống thọ tới 97 tuổi, là độ tuổi "xưa nay hiếm"; và cũng nhờ phát minh độc đáo này của ông truyền lại mà hậu thế đã có thêm một bí quyết dưỡng sinh, dưỡng tâm vô cùng hiệu quả cho bản thân.

15/03/2024

Trước 'làm người', sau 'làm việc', đời người thực ra là bốn chữ này.

"Làm người" cần mười điều này:

1. Làm một người hiếu thuận

Người xưa nói “Bách thiện hiếu vi tiên” (Trong một trăm điều thiện, chữ hiếu đứng đầu). Mọi việc thiện trên đời đều bắt đầu từ đạo hiếu. Nếu một người không biết hiếu kính cha mẹ thì khó mà hình dung được mối quan hệ của họ với người khác sẽ như thế nào.

2. Làm một người thiện lương

“Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Khi một người có đức tính lương thiện, người đó có thể thực sự yêu thương cha mẹ, vợ con, yêu thương mọi người và thiên nhiên.

3. Làm một người giữ chữ tín

Người xưa nói: “Người không có chữ tín, thì không biết làm việc gì”. Nếu một người không có uy tín, anh ta không thể làm tốt bất cứ điều gì, và không thể thành tựu được bất cứ điều gì, bởi vì không có chữ tín thì không lập được chỗ đứng.

4. Làm một người bao dung

Như có câu nói: “Hữu dung nãi đại” (có bao dung chính là to lớn). Con người phải có tấm lòng bao dung, để có thể bao dung những điều khó bao dung trong trời đất, đạt được những điều khó đạt được trong thiên hạ.

5. Làm một người trung thực

Trung thực là gốc lập thân của con người trên thế giới, và trung thực là một đức tính truyền thống tốt đẹp. Người không chân thành không thể kết giao. “Nếu muốn trở thành một nhà lãnh đạo vĩ đại, cần phải trung thực”.

6. Làm một người khiêm tốn

Khiêm tốn là một phần quan trọng của nhân phẩm tốt. Luôn có tấm lòng khiêm tốn mới có thể khiến con người ta không ngừng tiến bộ, còn người kiêu ngạo rất dễ đánh mất bản thân và chuốc lấy thất bại.

7. Làm một người chính trực

Người chính không sợ bóng nghiêng, chân chính không sợ giày méo, thân chính tâm an tinh thần ổn định. Người có nhân phẩm và đức hạnh đoan chính mới có tự tin, làm việc mới có bản lĩnh vững vàng. Tấm lòng vô tư, trời đất khoan dung, trước sau như một, tâm hồn rộng mở.

8. Làm một người kiên trì

Người sang bền chí. Làm bất cứ việc gì cũng cần có lòng quyết tâm, kiên trì nhẫn nại và phải có tinh thần kiên trì theo đuổi thành công. Đây chính là chìa khóa thành công trong cuộc sống và sự nghiệp. Nếu không, người ta sẽ chẳng đạt được gì. Cái gọi là “nước chảy đá mòn, mài sắt nên kim” chính là nói về đạo lý này.

9. Làm một người lạc quan

Trên đời mười chuyện thì có tới chín chuyện không vừa ý, không thể nào mọi chuyện đều suôn sẻ như mong muốn. Ngày tháng luôn trôi về phía trước, một ngày có thể tốt lành, một ngày cũng có thể phiền muộn, vậy thì tốt hơn hết hãy nhìn vào mặt tốt của cuộc sống và để bản thân sống vui vẻ.

10. Làm một người phúc hậu

Người xưa nói: “Đức dày chở vật” tức là người có đạo đức tốt thì mới có thể gánh vác được nhiều việc, ngược lại, nếu không có đức lớn thì không cách nào thành tựu được việc lớn.

"Làm việc" nên tránh mười điều này:

1. Đừng nghĩ mình cao hơn người khác

Ngoài trời còn có trời cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, đơn giản minh trí, tĩnh lặng nhìn được xa. Quyền lực là nhất thời, kim tiền là vật ngoài thân, thân thể là của bản thân mình, làm người là lâu dài.

2. Đừng hứa hẹn mù quáng

Gieo hành động và sẽ gặt hái thói quen; gieo thói quen sẽ gặt hái tính cách; gieo tính cách sẽ gặt hái vận mệnh. Những thói quen tốt tạo nên một con người.

3. Đừng cầu sự giúp đỡ một cách dễ dàng

Đối xử với người khác như chính mình - thông cảm với bất hạnh và hiểu nhu cầu; đối xử với người khác như người khác - tôn trọng tính độc lập và không xâm phạm người khác; coi bản thân như chính mình - trân trọng bản thân và sống hạnh phúc. Có thể biết người khác là một loại trí tuệ, có thể được người khác biết đến là một loại hạnh phúc, có thể biết chính mình là một bậc thánh hiền.

4. Đừng áp đặt lên người khác

Con người vốn là con người, không nhất thiết phải cố ý làm người. Thế giới vốn là thế giới, không cần chú tâm xử thế. Làm người và làm việc gì cũng nên thuận theo tự nhiên, đừng bao giờ ép khó người khác và đừng bao giờ làm điều gì đi ngược dòng.

5. Đừng giễu cợt người khác và làm tổn thương người khác

Chỉnh thể của sinh mệnh là sự tồn tại tương hỗ với nhau, và mọi thứ trên thế giới đều phụ thuộc vào những thứ khác. Con người nên học cách biết ơn, biết ơn thiên nhiên đã ban tặng, biết ơn công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, biết ơn cơm lành canh ngọt, biết ơn ơn cơm no áo ấm, biết ơn những khổ đau, nghịch cảnh. Hãy đối xử với mọi thứ bằng lòng biết ơn và đừng làm tổn thương người khác.

6. Đừng mất bình tĩnh

Mất bình tĩnh, nóng giận sẽ làm tổn thương cơ thể, làm tổn thương tình cảm. Trong mọi việc, hãy lùi một bước thì biển rộng trời cao, nhẫn một việc thì gió lặng biển yên. Nếu than phiền quá nhiều đề phòng đau khổ, để nhìn cảnh vật xa nên phóng to tầm mắt.

7. Đừng nói lung tung, nói nhiều sẽ hớ

Im lặng là vàng, lắng nghe là một loại trí tuệ, một loại tu dưỡng bản thân, một loại tôn trọng, một loại giao tiếp tâm linh. Bình tĩnh là một loại tâm thái, một sự trưởng thành.

8. Đừng coi nhẹ vẻ bề ngoài

Gieo tốt đẹp thì gặt hạnh phúc, ngoại hình là một loại tâm trạng, ngoại hình là một loại sức mạnh. Khi nhìn kỹ vẻ đẹp bên trong bản thân đồng thời để người khác trân trọng cái đẹp.

9. Đừng khép mình

Giúp người là một điều cao thượng, hiểu người là một việc độ lượng, tha thứ cho người là một đức tính tốt đẹp, phục vụ mọi người là một hạnh phúc, trăng tròn là một bài thơ, trăng khuyết là một bông hoa, nhìn lên là mùa xuân, và cúi đầu là mùa thu.

10. Đừng bắt nạt những người thành thật

Thông cảm cho kẻ yếu là một đức tính và một cảnh giới. Khi người có quyền lực thì người đó có khí chất hơn, người có khí chất thì người đó có thêm nhân duyên hơn một chút, khi người có nhân duyên thì người đó có thêm sự nghiệp nhiều hơn một chút. Tích thiện thành đức, tu thân dưỡng tính.

Minh An
Theo Aboluowang.

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


711 Lạc Long Quân P. 10 Q. Tân Bình
Ho Chi Minh City
700000