Em Bé U 99 Tuổi

Em Bé U 99 Tuổi

Share

Làm điều khiển cửa cuốn, sao chép remote cửa cuốn, thay mới điều khiển cửa cuốn giá rẻ

04/07/2026

**TỪ CON SỐ ÂM, CON XÂY ĐỜI CHO U**

Con đi lên từ con số âm, U ạ,
Âm đồng tiền, âm cả bữa cơm no.
Âm manh áo những mùa đông gió lạ,
Nhưng trong lòng… chưa âm tiếng U lo.

Cha đi sớm, nhà mình thành trống trải,
Cái cột nhà cũng nghiêng phía mồ côi.
U một bóng, vá nghèo qua năm tháng,
Lấy đời mình che kín tuổi thơ con.

Ngày bé xíu, con theo người phụ bếp,
Củi còn ướt, khói cứ quẩn quanh nhà.
Con rửa bát, rửa nồi, rửa cả tủi,
Mà nước mắt rơi không dám kêu la.

Có hôm đói, con nhìn nồi cơm nguội,
U bảo rằng: “Mẹ ăn trước rồi con.”
Lớn lên mới hiểu câu nói ấy,
Là mẹ nhường con phần sống, phần ngon.

Bữa cơm ấy chẳng cao sang gì mấy,
Rau luộc xanh, cà muối chấm mắm nâu.
U gắp hết miếng lành sang bát nhỏ,
Rồi quay đi… nhai lặng những phần đau.

Con nhớ lắm cái bếp nghèo ngày cũ,
Khói cay cay mà ấm đến vô cùng.
Một bát canh loãng, vài hạt cơm vỡ,
U vẫn cười: “Ăn đi, lớn nghe con.”

Con lớn lên không bằng lời cổ tích,
Mà bằng mồ hôi rơi giữa chợ đời.
Không có cha đưa tay nâng đỡ,
Con tập làm đàn ông từ lúc còn chơi vơi.

Rồi con bước ra công trình bụi trắng,
Làm phụ hồ dưới nắng cháy ban trưa.
Vai gầy gánh những bao xi măng nặng,
Mỗi bước đi như gánh cả ngày xưa.

Bay hồ nhỏ mà đời con to gió,
Viên gạch thô mà đè nặng phận nghèo.
Người ta xây nhà bằng tiền, bằng của,
Con xây đời bằng nước mắt thương yêu.

Người ta trộn vữa bằng xi măng, cát,
Con trộn đời bằng khổ cực, mồ hôi.
Người ta xây móng để nhà cao mãi,
Con xây lòng để mẹ bớt đơn côi.

Một viên gạch là một lần con nhớ,
Nhớ dáng U ngồi vá áo đêm đông.
Kim đâm tay, U giấu đi thật khẽ,
Sợ con nhìn rồi lại xót trong lòng.

Một bao cát là một đời cát bụi,
Bám vào vai, bám cả tuổi thanh xuân.
Con phủi áo mà không phủi được nhớ,
Nhớ mẹ già thức đợi dưới hiên sân.

Một bay vữa là một lần con hứa,
Hứa với cha nơi khuất bóng xa mờ:
“Cha yên nghỉ, con thay cha đứng dậy,
Chống mái đời cho mẹ bớt chơ vơ.”

Có những tối công trình im tiếng máy,
Con ngồi nhìn tay chai sạn mà đau.
Tay này từng bưng nồi, rửa bát,
Giờ lại khiêng gạch đá bạc màu.

Người hỏi con: “Sao chịu được vất vả?”
Con mỉm cười, chẳng biết nói làm sao.
Vì sau lưng là U đang ngóng cửa,
Con mà ngã… U biết tựa vào đâu?

U ơi, thơm con cái nào một chút,
Cho con về làm đứa trẻ ngày xưa.
Để con quên bụi hồ trên vai áo,
Nghe lòng mình thơm mùi khói bếpưa.

U thơm con như ngày con còn bé,
Mặt lem nhem vì khói bếp, bùn đường.
Giờ con lớn, giữa đời nhiều sỏi đá,
Vẫn thèm vòng tay mẹ đến lạ thường.

Con không sợ nắng công trình đổ lửa,
Không sợ đời buông tiếng nặng, lời cay.
Chỉ sợ một hôm về nhà gọi mẹ,
Mà hiên nhà vắng tiếng: “Con về đấy à?”

Cái nghèo ngày xưa như viên gạch vỡ,
U nhặt lên, xây lại tuổi thơ con.
Cái khổ ngày xưa như nồi cơm cháy,
U cạy phần đắng, nhường con phần ngon.

Đời con từ âm mà thành dương, U nhỉ,
Âm tiền thôi, chứ hiếu nghĩa vẫn đầy.
Âm vốn liếng, nhưng thương U là lãi,
Lãi cả đời từ một chữ “mẹ” đây.

Con xây nhà, cũng là xây chữ hiếu,
Xếp từng viên thương nhớ cạnh viên thương.
Mái ngói đỏ không bằng màu mắt mẹ,
Nền nhà cao không cao quá tình thương.

Con xây móng bằng lời U dặn nhỏ,
Xây tường bằng những bữa đói U nhường.
Xây cửa rộng để đón ngày U khỏe,
Xây mái hiên che bạc trắng tóc sương.

Nếu mai này con có nhà cao cửa rộng,
Có sân vườn, có nắng đậu ngoài hiên,
Con vẫn nhớ căn bếp nghèo năm ấy,
Nơi U cười che hết những ưu phiền.

Con vẫn nhớ chiếc áo U sờn chỉ,
Mặc bao mùa mà chẳng dám may thêm.
U bảo áo còn lành, còn mặc được,
Nhưng con biết… U để tiền cho con.

Con vẫn nhớ những đêm trời trở gió,
U kéo chăn nhường ấm phía con nằm.
Lưng U lạnh mà môi U vẫn bảo:
“Ngủ đi con, mẹ chẳng lạnh đâu con.”

Lớn lên rồi, con hiểu từng câu ấy,
Không phải U quen khổ, quen nghèo.
Mà U lấy cả đời mình làm bóng,
Để che con qua hết những cheo leo.

Cha mất sớm, con thay cha đứng dậy,
Không phải vì con mạnh mẽ hơn ai.
Mà vì nhìn U còng lưng trong gió,
Con tự nhủ: mình không được yếu vai.

Con gánh gạch, nhưng thương U nặng nhất,
Gánh vữa hồ, nhưng nhớ mẹ nhiều hơn.
Gánh công trình qua ngày mưa nắng gắt,
Gánh một đời mong trả được nguồn cơn.

U ơi, thơm con cái nào thêm nữa,
Cho đời con bớt bụi bặm phong trần.
Con xây được bao nhiêu nhà cho khách,
Vẫn muốn xây cho U một mùa xuân.

Mùa xuân ấy chẳng cần vàng, cần bạc,
Chỉ cần U còn ngồi đó chờ con.
Một bát cơm nóng, một câu mắng nhẹ,
“Ăn nhiều vào, gầy quá đấy nghe con.”

Hạnh phúc của con không nằm trong nhà lớn,
Không ở xe sang, chẳng ở bạc tiền.
Hạnh phúc là khi về qua ngõ nhỏ,
Thấy U còn tựa cửa đứng nhìn lên.

U còn đó là đời con còn sáng,
U cười lên là nắng đổ đầy sân.
U gọi “con ơi” là tim con mềm lại,
Bao nhọc nhằn cũng hóa nhẹ trên thân.

Con đi lên từ bùn, từ khói, từ vữa,
Từ phụ hồ, phụ bếp, từ gian truân.
Từ con số âm, con xây thành mái ấm,
Nhưng mái cao nhất… vẫn là bóng U gần.

Đời có thể nợ con nhiều cay đắng,
Con không buồn, cũng chẳng trách chi đâu.
Chỉ mong trả được phần nào cho mẹ,
Những năm tháng U bạc tóc vì con đau.

U ơi, thơm con cái nào một chút,
Để con nghe hạnh phúc chảy thành dòng.
Từ tay trắng, con xây nên cuộc sống,
Nhưng đời con… xây mãi vẫn chưa xong.

Vì chữ hiếu không xây bằng một bữa,
Không trả xong bằng một mái nhà cao.
Mẹ nuôi con bằng cả đời lặng lẽ,
Con thương mẹ… thương đến tận kiếp nào.

Con xin lấy thân mình làm viên gạch,
Lấy mồ hôi làm vữa nối ân tình.
Xây cho U một đời không còn dột,
Xây tiếng cười thay tiếng thở lặng thinh.

Mai này nếu ai hỏi con giàu có,
Con chỉ cười, nhìn mái tóc U thôi.
Giàu không phải là bao nhiêu nhà cửa,
Giàu là còn mẹ để gọi: **“U ơi…”**

U ơi, thơm con cái nào thêm chút,
Cho con về bé lại giữa vòng tay.
Đời ngoài kia có bao nhiêu giông bão,
Về bên U… con vẫn thấy mình may.

14/06/2026
13/06/2026

Hôm nay U múa võ đuổi Trung Quốc 😎😎

11/06/2026

Phiếu bé ngoan của em bé U

10/06/2026

Hôm nay U dỗi Hương, U khóc nhè, hihi

07/06/2026

U MONG HƯƠNG VỀ

07/06/2026

TÂM SỰ TUỔI 99

Chín mươi chín tuổi đời người,
Tóc như mây trắng, nụ cười héo hon.
Trí không minh mẫn như còn,
Lúc quên tên cháu, lúc còn hỏi ai...

Bát cơm con bón sớm mai,
Chén trà con rót, dặn bài thuốc trưa.
Ngỡ mình là đứa trẻ thơ,
Được con cưng nựng, vỗ về, yêu thương.

Nhiều khi quên hết nẻo đường,
Quên ngày, quên tháng, quên luôn tuổi mình.
Nhưng sao vẫn nhớ chữ tình,
Nhớ tay con dắt, nhớ hình con đi.

Con cười, mắt mẹ nhắm nghiền,
Hạnh phúc giản dị, bình yên tuổi già.
Trời cao dẫu có phôi pha,
Ơn con hiếu thảo chính là mùa xuân.

Đời người đi hết gian truân,
Cuối đường gặp lại muôn phần bao dung.
U99 dẫu chập chùng,
Trong vòng tay trẻ, ung dung mỉm cười.

02/06/2026

U ĂN NGOAN NHÉ

Một chút thôi u, cố nuốt trôi,
Cho da thắm lại, cho môi thêm cười.
U ăn một muỗng, con vui,
Khỏe thêm một chút, đời tươi thêm ngày.

02/06/2026

Dỗ em bé U uống thuốc

02/06/2026

Hôm nay em bé ăn ngoan 🥰🥰🥰

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


40/11 Lê Thị Hồng, Phường 17, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City
70000