Lớn lên cùng Voi

Lớn lên cùng Voi

Share

Nhà có một em bé đang lớn và hai người lớn đang học cách trở thành ba mẹ. Sau này khi Voi lớn lên, con sẽ thấy tuổi thơ mình ở đây 🧡🐘

02/04/2026

Nói tiếng anh cùng con
Mình có sợ không? - Sợ chứ
Mình sợ sai, sợ chưa đủ vốn từ, sợ không biết nói, sợ người ngoài dị nghị.
Nhưng nếu mình không thử thì sao mình biết được khả năng mình tới đâu.. Đồng hành cùng con là mình học cùng con mỗi ngày 🧡

01/04/2026

Làm vợ - làm mẹ - làm nails 🫶🏻

29/03/2026

Thằng này lì lắm, bướng lắm, hư lắm…”

Có khi nào mình đang vô tình biến một hành vi nhất thời… thành tính cách lâu dài của con không?

Những lúc con ăn vạ, gọi không nghe, hay làm ngược lại lời mình nói, phản xạ quen thuộc của mình là:
“Sao con lì thế?”
“Bướng vừa thôi chứ.”
“Hư quá rồi đấy.”

Nói xong… mình cũng quên luôn.
Vì với người lớn, đó chỉ là câu nói lúc mệt.

Nhưng rồi mình bắt đầu để ý.

Có những lúc con im lặng, không phản ứng…
nhưng ánh mắt lại khác đi.

Và mình nhận ra:
có thể những câu nói của mình không hề “trôi qua” nhẹ như mình nghĩ.

Tìm hiểu thêm về tâm lý trẻ nhỏ, mình mới hiểu:
trẻ từ 2–6 tuổi chưa thể tách biệt rõ giữa hành vi và con người.

Khi mình nói “con lì”,
con không hiểu là “hành vi này chưa ổn”,
mà dễ hiểu thành:
“mình là một đứa lì”.

Và khi một đứa trẻ tin vào điều đó đủ lâu…
con sẽ hành xử đúng như cái nhãn đó.

Có những đứa trẻ ban đầu chỉ là chưa hợp tác.
Nhưng khi bị gọi “lì, bướng, hư” nhiều lần,
con hoặc phản kháng mạnh hơn…

hoặc thu mình lại.

Có bé sẽ nghĩ:
“Dù mình làm gì… mẹ cũng nghĩ mình như vậy thôi.”

Và từ đó, con không còn muốn cố gắng nữa.

Những câu nói lặp lại mỗi ngày…
sẽ dần trở thành “giọng nói bên trong” của con.

Ảnh hưởng đến cách con nhìn nhận bản thân.
Ảnh hưởng đến lòng tự trọng.

Trong khi đó,
trẻ không thay đổi vì bị xấu hổ.

Trẻ thay đổi khi được hướng dẫn…
nhưng vẫn cảm thấy mình được chấp nhận.

Mình nhớ có lần Voi làm đổ ly nước.

Phản xạ đầu tiên của mình là:
“Con phá quá.”

Nhưng mình dừng lại…
và nói:

“Con lỡ tay hả, hôm sau mình cẩn thận hơn nha.”

Chỉ thay cách nói thôi,
phản ứng của con đã khác.

Con hợp tác hơn.
Và không còn căng thẳng.

Từ đó mình tập một điều rất nhỏ:
gọi tên hành vi, không gọi tên con người.

“Con đang ném đồ.”
“Con chưa cất đồ chơi.”
“Giờ mình dọn lại nhé.”

Thay vì:
“Con hư quá.”

Và khi con làm tốt hơn một chút,
mình cũng nói lại cho con biết:

“Hôm nay con bình tĩnh hơn.”
“Con tự dọn đồ rồi, tốt hơn hôm trước.”

Không cần khen quá nhiều.
Chỉ cần phản ánh đúng.

Và nếu lỡ nói quá,
mình sửa lại luôn:

“Lúc nãy mẹ nói chưa đúng.
Con không phải là đứa hư,
chỉ là lúc đó con làm chưa đúng thôi.”

Nuôi con rồi mới hiểu…

Trẻ không chỉ lớn lên từ việc ăn gì, học gì,
mà còn từ cách mình gọi tên con mỗi ngày.

Nên trước khi nói một câu lúc con làm sai,
mình thường tự hỏi:

Mình đang sửa hành vi của con…
hay đang gán cho con một cái nhãn?

Vì có những lời nói ra rất nhanh…

nhưng con có thể mang theo rất lâu.

28/03/2026

Đồng hành cùng con 🧡

25/03/2026

Trẻ không sinh ra đã nhút nhát hay thiếu tự tin.
Phần lớn những biểu hiện như thu mình, sợ sai, ngại giao tiếp… đều được hình thành dần thông qua cách người lớn tương tác với trẻ mỗi ngày.

Dưới góc nhìn tâm lý học phát triển, có một số hành vi phổ biến của bố mẹ có thể vô tình làm giảm khả năng biểu đạt cảm xúc và sự tự tin của trẻ.

1. Liên tục nhắc con “đừng”, nhưng không dạy con “làm gì thay thế”

Khi trẻ thường xuyên nhận các mệnh lệnh mang tính cấm đoán (“đừng chạy”, “đừng nói”, “đừng nghịch”) mà không đi kèm hướng dẫn cụ thể, não bộ sẽ có xu hướng ưu tiên trạng thái an toàn – tức là hạn chế hành động. Lâu dài, trẻ không hình thành được kỹ năng tự điều chỉnh hành vi, mà chuyển sang né tránh để không bị nhắc nhở. Điều này khiến trẻ dễ trở nên thụ động và thiếu chủ động trong môi trường mới.

2. So sánh con với những đứa trẻ “giỏi hơn”

Việc so sánh lặp đi lặp lại khiến trẻ hình thành nhận thức về giá trị bản thân dựa trên sự đánh giá từ bên ngoài. Trong tâm lý học, đây là cơ chế hình thành “niềm tin cốt lõi” về bản thân. Khi trẻ tin rằng mình kém hơn người khác, động lực thử nghiệm và học hỏi sẽ giảm đi rõ rệt, vì mỗi lần thử đều đi kèm nguy cơ thất bại và cảm giác không đủ tốt.

3. Phản ứng mạnh khi con làm sai

Phản ứng tiêu cực (quát mắng, khó chịu) khi trẻ mắc lỗi khiến não bộ trẻ liên kết giữa “sai” và “bị từ chối”. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến cảm giác an toàn về mặt cảm xúc (emotional safety). Khi không cảm thấy an toàn, trẻ sẽ hạn chế thể hiện bản thân, tránh thử cái mới và có xu hướng giữ cảm xúc ở bên trong để giảm rủi ro bị phê phán.

4. Làm thay con quá nhiều vì “sợ con không làm được”

Việc người lớn can thiệp quá sớm hoặc làm thay khiến trẻ không có cơ hội trải nghiệm quá trình “tự làm – tự sai – tự điều chỉnh”. Trong khi đó, cảm giác năng lực (sense of competence) chỉ được hình thành khi trẻ trực tiếp tham gia vào hành động. Nếu thiếu trải nghiệm này, trẻ dễ phụ thuộc, thiếu tự tin và có xu hướng né tránh những tình huống đòi hỏi sự chủ động.

5. Không lắng nghe cảm xúc của con

Khi cảm xúc của trẻ bị phủ nhận (“có gì đâu mà khóc”, “đừng làm quá”), trẻ sẽ dần học cách kìm nén thay vì nhận diện và xử lý cảm xúc. Điều này ảnh hưởng đến quá trình phát triển trí tuệ cảm xúc (EQ), vì trẻ không có cơ hội hiểu và gọi tên cảm xúc của chính mình. Lâu dài, trẻ có thể trở nên ít chia sẻ, khó kết nối và thu mình trong các mối quan hệ

Những biểu hiện như nhút nhát, ít nói hay thiếu tự tin ở trẻ không phải là đặc điểm cố định, mà là kết quả của quá trình tương tác lâu dài với môi trường.

Khi cách nuôi dạy thay đổi theo hướng tôn trọng cảm xúc, hướng dẫn thay vì cấm đoán, và tạo cơ hội cho trẻ trải nghiệm, những đặc điểm này hoàn toàn có thể được cải thiện theo thời gian.

25/03/2026

Voi đi học từ lúc 17 tháng.
Thời điểm đó, mình lo y như rất nhiều ba mẹ khác:
sợ con bị giành đồ, sợ con bị đẩy, sợ con không biết tự bảo vệ mình.

Nhưng càng quan sát và tìm hiểu về tâm lý trẻ nhỏ, mình nhận ra một điều:
Ở độ tuổi này, phần lớn những “va chạm” giữa các con… không phải là bắt nạt.
Chỉ là vì con chưa biết kiểm soát cảm xúc và chưa biết cách giao tiếp.

Và vì thế, thứ con cần không phải là lời dặn:
“đừng để bị bắt nạt”
mà là kỹ năng để phản ứng.



Dạy con nói “không” – bước đầu để bảo vệ bản thân

Những ngày đầu đi học, Voi khá hiền.
Bị bạn giành đồ cũng chỉ đứng im, không phản ứng.

Nhiều người nghĩ như vậy là ngoan.
Nhưng với mình, đó là dấu hiệu con chưa biết bảo vệ ranh giới của mình.

Mình bắt đầu dạy con những câu rất đơn giản:
“không”, “của con”, “con đang chơi”.

Ở giai đoạn này, khi được hướng dẫn đúng,
trẻ hoàn toàn có thể học cách thể hiện nhu cầu
mà không cần đánh hay khóc.



Dạy con tìm người lớn – thay vì tự xử lý mọi thứ

Có lần Voi bị bạn đẩy.
Phản xạ đầu tiên của con… là đứng im.

Mình không dạy con đánh lại.
Mình dạy con tìm cô giáo hoặc gọi người lớn.

Vì thực tế, trẻ dưới 3 tuổi
chưa đủ khả năng để tự giải quyết xung đột một cách an toàn.

Khi con biết tìm sự giúp đỡ,
con sẽ hiểu rằng:
mình không phải một mình, và luôn có người bảo vệ mình.



Dạy con hiểu cảm xúc – nền tảng để thay đổi hành vi

Ở độ tuổi này, trẻ hành động theo cảm xúc nhiều hơn lý trí.

Bạn giành đồ… không phải vì “xấu”,
mà vì chưa biết chờ.

Mình thường nói với Voi:
“Con đang buồn vì bị lấy đồ đúng không?”
“Bạn cũng muốn chơi giống con.”

Khi cảm xúc được gọi tên,
trẻ sẽ dần học cách hiểu và điều chỉnh hành vi của mình.



Đừng dạy con nhịn – hãy dạy con phản ứng đúng

Một câu mình thấy rất quen:
“Thôi nhường bạn đi cho xong.”

Nghe thì nhẹ nhàng…
nhưng nếu lặp lại nhiều,
trẻ sẽ dần nghĩ rằng:
nhu cầu của mình không quan trọng.

Mình không khuyến khích Voi tranh giành.
Nhưng mình cũng không dạy con chịu đựng.

Mình dạy con:
• nói ra nhu cầu
• chờ lượt
• và tìm sự hỗ trợ khi cần

Đó mới là cách để con
vừa biết tôn trọng người khác,
vừa không đánh mất mình.



Cách ba mẹ phản ứng – chính là cách con học

Trẻ nhỏ không học qua lời nói.
Trẻ học qua cách người lớn phản ứng mỗi ngày.

Nếu ba mẹ bình tĩnh, tôn trọng cảm xúc của con,
con cũng sẽ học được điều đó.

Ngược lại, nếu ba mẹ nóng vội, quát mắng
hoặc bỏ qua cảm xúc của con,
trẻ sẽ hoặc thu mình…
hoặc phản ứng mạnh hơn.



Và cuối cùng, từ trải nghiệm của mình với Voi, mình nhận ra:

Không phải bảo vệ con bằng cách tránh hết mọi va chạm…
mà là giúp con biết
mình cần làm gì khi điều đó xảy ra.

24/03/2026

SALE CUỐI THÁNG LƯƠNG VỀ 25/3
Đừng mua hôm nay… nếu chưa xem deal ngày mai 👀

25.3 bắt đầu vào đợt sale cuối tháng rồi, tối nay là có thể canh được luôn nha mng

ĐẶC BIỆT NHẤT NGÀY MAI:
Khung giờ 15h – 18h sẽ có deal rất hời
Mua 3 sản phẩm bất kỳ giảm ~33%

Deal này áp dụng cho đồ lẻ, mua từ 3 món trở lên, mấy đơn tầm ~300k đổ xuống mà áp mã là hời rõ luôn đó

Mình sẽ gom deal up dần, mẹ nào cần mua bỉm sữa – đồ cho con thì nhớ canh cùng mình cho đỡ mua hớ nha

Deal để dưới cmt ạ 👇🏻

24/03/2026

“Giai đoạn con học theo, bắt chước người lớn – bố mẹ làm gì cũng thành ‘tấm gương sống’ của con”

Có một giai đoạn rất thú vị và cũng rất “đáng sợ”
Con bắt đầu học theo mọi hành động, lời nói, phong thái của bố mẹ: Đòi đi dép của mẹ, mặc áo của bố, đòi bấm điện thoại, đòi tự bưng bát rửa bát vì thấy mẹ cũng làm vậy
👉 Đây là giai đoạn con học nhanh nhất trong đời. Nhưng không phải học từ lời dạy… mà là học từ cách bố mẹ sống

🧠 Vì sao trẻ thích bắt chước?
🌱 Não bộ “học bằng quan sát”
Trẻ chưa đủ khả năng phân tích đúng – sai
Nhưng lại cực giỏi sao chép hành vi
👉 Ai gần con nhất → người đó trở thành “giáo trình sống”
❤️ Bắt chước = cách con kết nối
Con muốn giống bố mẹ
Muốn được công nhận
Muốn trở thành “người lớn như bố mẹ”
👉 Nói đơn giản: Con không làm theo lời bạn nói. Con làm theo cách bạn sống.

⚠️ Những sai lầm bố mẹ rất hay mắc phải
❌ 1. “Nói một đằng – làm một nẻo”
Dạy con không dùng điện thoại → Nhưng bố mẹ cầm suốt
Dạy con bình tĩnh → Nhưng lại quát mắng khi bực
👉 Con sẽ học theo cái gì? → Hành vi thật, không phải lời nói

❌ 2. Sửa hành vi của con… nhưng không sửa mình
“Con không được nói vậy!”
“Sao con hỗn thế?”
👉 Nhưng câu nói đó… con học từ ai?

❌ 3. Coi nhẹ những hành động nhỏ
Nói trống không
Cáu gắt
Than phiền
So sánh người khác
👉 Với người lớn là “chuyện nhỏ” Với trẻ là bài học lặp đi lặp lại mỗi ngày

❌ 4. Cười cho qua những hành vi chưa phù hợp
Con nói trống không → Không nhắc nhở nghiêm túc
Con bắt chước lời không hay → không chỉnh đón tức thì
👉 Con sẽ nghĩ: “À, làm vậy là được”

Điều quan trọng bố mẹ cần nhớ
👉 Giai đoạn này: Con không cần dạy nhiều mà con cần một hình mẫu đúng
Bố mẹ chính là tấm gương để phản ánh cách con nói chuyện, cách con phản ứng và cách con đối xử với người khác

🎯 Vậy bố mẹ nên làm gì?
✅ 1. Sống chậm lại – ý thức hơn trong hành vi
Trước khi nói hãy nhắc nhở bản thân con đang nghe những lời mình sắp nói
Trước khi phản ứng một điều gì đó hãy nghĩ con đang học và sẽ học theo cách hành xử ấy
✅ 2. Muốn con thế nào – hãy làm trước
Muốn con:
Lễ phép → bố mẹ nói chuyện tôn trọng
Bình tĩnh → bố mẹ kiểm soát cảm xúc
Tự lập → bố mẹ không làm thay quá nhiều
✅ 3. Sửa mình thay vì chỉ sửa con
👉 Khi con làm sai, hãy tự hỏi:
Con học điều này từ đâu?
Mình có đang làm điều tương tự không?
✅ 4. Dạy con bằng cách “làm mẫu”
Ví dụ:
“Mẹ xin lỗi vì vừa nãy mẹ to tiếng”
“Mẹ cảm ơn con vì đã giúp mẹ”
👉 Con sẽ học được: cách xin lỗi, cách biết ơn, cách giao tiếp lành mạnh
✅ 5. Nhắc nhở nhẹ nhàng – nhưng nhất quán
Không quát
Không dán nhãn
👉 Chỉ cần: “Cách nói đó chưa phù hợp, mình nói lại nhẹ nhàng hơn nhé.”

Một sự thật ít ai để ý
👉 Trẻ không phân biệt:
Hành vi tốt hay xấu vì đối với con, điều gì xuất hiện thường xuyên
sẽ trở thành “bình thường” trong nhận thức của con

Cô Hiền hay nói với bố mẹ:
Chúng ta không cần trở thành bố mẹ hoàn hảo nhưng cần là phiên bản mà chúng muốn con học theo

“Muốn biết con sẽ trở thành người như thế nào…hãy nhìn cách bố mẹ đang sống hôm nay.”
Đừng chỉ dạy con bằng lời hãy dạy con bằng chính cuộc sống của chúng ta

24/03/2026

Cả nhà đều nhau, không ai giành ai 🤣🤣

21/03/2026

TRẺ KHÔNG BIẾT CHIA SẺ LÀ KHÔNG NGOAN?

“Đồ chơi thì cả đống không chơi, cứ có bạn tới là giữ khư khư không cho mượn” hay “con phải biết chia sẻ chứ, cho bạn chơi một chút đi” — đây chắc là những câu rất quen với nhiều ba mẹ, nhất là khi con đang ở giai đoạn 2–4 tuổi.

Nhưng sau một thời gian quan sát con, mình nhận ra một điều: không phải trẻ không biết chia sẻ, mà là trẻ chưa sẵn sàng để chia sẻ.

Ở độ tuổi này, con bắt đầu hình thành rất rõ cảm giác “cái gì là của mình”. Đây không phải là ích kỷ, mà là một bước phát triển hoàn toàn bình thường. Trước khi có thể nghĩ đến việc cho đi, con cần hiểu rõ mình đang có gì và điều đó thuộc về mình.

Nếu đặt mình vào vị trí của con, mọi thứ sẽ dễ hiểu hơn. Con đang chơi rất tập trung một món đồ, bỗng có người lại gần và cầm nó đi. Trong suy nghĩ của con lúc đó không có khái niệm “bạn mượn một chút rồi sẽ trả”, con chỉ cảm nhận rất rõ một điều: mình đang bị lấy mất thứ đang thuộc về mình.

Vì vậy, khi người lớn nói “con phải chia sẻ”, với mình đó là lời dạy, nhưng với con lại có thể là cảm giác không được thấu hiểu, thậm chí là không được bảo vệ. Và phản ứng tự nhiên của con khi đó chỉ là giữ chặt hơn.

Sau này mình đổi cách. Thay vì yêu cầu con phải chia sẻ ngay, mình bắt đầu bằng việc gọi tên cảm xúc của con: “Con đang chơi cái này nên chưa muốn bạn lấy đúng không?”. Chỉ một câu đơn giản thôi nhưng con dịu xuống rất nhanh, vì con cảm thấy mình được hiểu.

Khi đó, mình mới nhẹ nhàng hướng dẫn thêm: “Khi con chơi xong, mình cho bạn chơi một chút nhé”. Với trẻ nhỏ, việc “chơi xong rồi đến lượt bạn” luôn dễ hiểu và dễ chấp nhận hơn rất nhiều so với việc phải chia sẻ ngay lập tức.

Điều thú vị là khi con cảm thấy đồ của mình được tôn trọng, con lại dễ mở lòng hơn. Có những lúc con chủ động đưa đồ cho bạn mà không cần ai nhắc. Ngược lại, khi bị ép buộc, con chỉ có xu hướng giữ chặt hơn mà thôi.

Nên nếu có lúc con bạn ôm đồ chơi và nói “không cho”, có thể đó không phải là “không ngoan”. Có thể con chỉ đang ở đúng giai đoạn học cách hiểu “đây là của mình”, trước khi học được “mình có thể cho đi”.

20/03/2026

Muốn con giao tiếp tốt, đôi khi bố mẹ cần “chậm lại” một chút.

Đừng vội đáp ứng ngay khi con chỉ tay hay nói một từ. Thay vào đó, hãy giúp con gọi tên nhu cầu của mình bằng lời. Mình có thể nhẹ nhàng diễn đạt lại thành một câu đầy đủ, hoặc chia nhỏ ra để con dễ bắt chước.

Có thể sẽ có lúc con chưa chịu nói, thậm chí la lối vì chưa được đáp ứng ngay. Nhưng nếu mình kiên nhẫn lặp lại, chờ con cố gắng diễn đạt bằng lời… con sẽ dần hiểu rằng: lời nói chính là cách để được lắng nghe.

Mỗi lần con cất lời, dù còn ngập ngừng, cũng là một bước tiến rất lớn.

Việc khuyến khích con nói ra nhu cầu không chỉ giúp phát triển ngôn ngữ, mà còn giúp hai mẹ con hiểu nhau hơn, giảm bớt những ấm ức, những lần “khóc mà không ai hiểu vì sao”.

Nuôi dạy một em bé biết nói không phải là dạy con nói thật nhiều,
mà là dạy con biết dùng lời nói để kết nối với thế giới. 💛

08/11/2020

😍😍😍

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Ho Chi Minh City