Hoàng Lê Hexagon

Hoàng Lê Hexagon

Share

những câu chuyên zui

Photos 05/06/2017

Dành cho những người chưa biết thì mình có 1 ông anh trai. Ông anh mình ngày xưa rất hay đánh mình. Giờ thì không đủ hạng cân với mình nữa rồi. Mình rất ghét thằng anh mình đặc biệt là lúc ông ấy dạy học mình. Không cú đầu thì là véo tai rồi búng tai rồi các thứ các thứ. Đấy là ngày xưa thôi, giờ thì sợ đếch gì...
Thật ra mình là 1 thằng không giỏi giang hay có gì hơn người cả nói đúng ra là vô dụng... y như cột đèn giao thông ở Việt Nam ấy, đéo hiểu sinh ra có tác dụng gì. Còn ông anh mình như 1 "cô" công an xinh đẹp đứng phân làn cho cuộc sống của mình vậy. Ông anh mình giống "cô" công an giao thông là rất giỏi, để có được ngày hôm nay thì ông ấy đã phải đánh đổi nhiều thứ, ông ấy trải nhiều hơn, đi nhiều hơn, thất bại nhiều hơn và thông minh hơn mình. Từ bé thì mình rất ghét phải núp sau cái bóng to tướng ấy. Nhưng mình rất thích tâm sự với ông ấy. Hay nói đúng hơn là thích được ông ấy và mọi người trong gia đình quan tâm. Mọi ý kiến của ông ấy đều khiến mình cân nhắc rất kĩ.
Có những thứ ông ấy nói với mình tuy đúng nhưng nói nhiều vl. Mình đéo thích lắm -_- đúng thì đúng nhưng nói ít thôi đã hay quên thì chớ còn nói nhiều đéo ai mà nhớ được. Có 1 việc mà cả ông ấy và mìn đều rất muốn đó là mình đi học thêm thú y. Nhưng hiện tại thì kế hoạch bự đang bị hoãn vì mình đang học khóa tu mang tên "kiến trúc". Ý muốn của ông ấy và dự định của mình là cố gắng ra trường sớm.... nhất có thể :v để đi học thêm tí.
Ông ấy rất khó tính đặc biệt với mình, cơ mà thế thì mới nên người chứ không chắc bây giờ là ngợm rồi. Ông ấy luôn ủng hộ gần như là mọi thứ mình muốn, từ việc xăm mình, đi chơi xa, đi làm thêm, uống rượu bia, kể cả là hút thuốc ông ấy cũng rủ mình luôn ( ngày xưa thôi) :v.... đại loại không phạm pháp hay thuần phong mĩ cmn tục là được.
Cho tới bây giờ thì có 1 thứ mà cả 2 anh em đều yêu thương không ai chịu nhường ai tí nào. Đó là gia đình. Túm lại là mình yêu gia đình mình. ;*
Ảnh này hồi ông ấy còn gầy. Giờ chắc tầm 90kg.... đồ con lợn

Photos 24/10/2016

BỐ
cứ mỗi lần bố tôi uống rượu là lại đi tới tận khuya mới về. về đến nhà là 2 bố mẹ lại cãi nhau ầm ĩ cả lên. có vài lần mẹ tôi còn phải quỳ xuống nói chuyện với bố tôi...mãi cuối cùng mẹ tôi vất cái chổi đi bố tôi mới dám chui từ gầm giường ra.
mẹ tôi thích xem phim nhưng mỗi ngày chỉ dám xem 6,7 tiếng thôi không là bố tôi nói ngay, ấy thế mà xem tivi bố tôi cũng không để cho mẹ yên. cứ ngồi bên làu bàu mãi: " nhấc cái chân lên cho tôi còn lau nhà".
xong mẹ tôi bảo. người ông toàn mùi rượu ông cút ra sofa ngủ đi. bố tôi gằn giọng rồi hét ầm lên:" đây là nhà tôi, tôi là chủ cái nhà này, tôi không thích ngủ ở ghế sofa. tôi thích ngủ dưới đất có được không. thế là mẹ tôi kệ luôn.
Hôm sau á, bố tôi tức mẹ tôi. mẹ đang ăn cơm bố cứ quát âm ầm ầm lên. có ăn nhanh lên cho tôi còn rửa bát với đi giặt quần áo không. Thế là mẹ tôi không thèm nói câu nào cố ăn cho nhanh rồi đi xem tivi. Giặt xong quần áo thì đúng lúc trời mưa, thế mà bố tôi vẫn phải hì hục mang quần áo ra phơi. mẹ tôi bảo trời mưa ông phơi quần áo cho ướt hết à. bố tôi quay ra cười bảo:" bà yên tâm. tôi mang theo ô mà".....
có hôm tôi sợ ma quá tôi bảo bố. bố ơi con nghĩ là có 1 con quái vật trong phòng con, con sợ lắm. bố tôi ôn tồn ôm tôi và nói: " đừng lo con trai, khi nào con quen với việc đó thì đã đến lúc con trưởng thành và có thể lấy vợ rồi". rồi dần dần tôi cũng quen đi và tôi đã 20 tuổi. tôi và cô ấy đã yêu nhau được 2 năm, tôi nói với bố rằng mình đã đủ lớn để có thể cưới vợ.
bố tôi hỏi:" theo con 1 người chồng tốt thì trong ví luôn có gì?"
- ảnh vợ con mình đúng không ạ
- sai rồi, 1 người chồng tốt thì không cần có ví. con cần phải học hỏi nhiều điều nữa. thôi tránh ra cho tao đi giặt quần áo...
ngày sinh nhật: "con trai, con hãy thật bình tĩnh và nghe cho rõ những gì bố nói hôm nay... bố sẽ cho con biết bí mật thật sự về thân phận của con". tôi chết điếng người, hai tay tôi nắm chặt lại, mồ hôi lạnh túa ra. bố tôi nắm bả vai tôi và ghé sát tai tôi nói khẽ:" thật ra 20 năm trước....con sống trong bi của bố"

Photos 20/10/2016

20-10 mẹ yêu vấu :* :* :* :*
MẸ LÀ NGƯỜI PHIỀN PHỨC
Tôi gọi điện về nhà, lần nào cũng vậy. Mẹ tắt máy đi và gọi lại...mẹ thật phiền phức.
Mỗi khi tôi chuẩn bị lên Hà Nội, tối đến mẹ lọ mọ giã ruốc, sáng ra đi chợ mua thịt, cá và chuẩn bị cho tôi cả 1 bao rau, thức ăn để tôi khiêng lên Hà Nội. Mẹ nói: "ăn không hết thì đem biếu bạn bè, toàn rau sạch đấy"... Mẹ thật phiền phức.
Cứ cuối tháng là mẹ lại gọi điện kêu:"về quê đi, nhà có con gà đợi mỗi mày về nữa là thịt thôi, mày mà tụt cân nào là mẹ buồn lắm"...mẹ thật phiền phức.
Anh tôi dẫn người yêu về. Mẹ nói: "cái con bé này, cứ về suốt thôi. Chỉ béo mày không phải rửa bát, nấu ăn"...mẹ thật phiền phức.
Hôm nay gọi điện về nhà chúc mẹ 20-10.
-alo
-chúc mẹ 20-10 mạnh khoẻ ạ!
- ôi thế cơ à? *đổi dọng ...bao nhiêu tiền?
-dạ 7tr tiền học mẹ ạ. Hề hề.
- mai tao gửi cho.

1 người mẹ tâm lý là luôn luôn nắm bắt được mục đích của con mình. Và tôi có một người mẹ phiền phức tuyệt vời.

Photos 17/10/2016

ngày này năm trước. con chó nhà mình bị bệnh đi ngoài, nó gầy còm ốm yếu lắm cả nhà ai cũng kêu kệ nó, nó không sống được đâu nhưng mình không tin. mình bế nó đi chữa chạy ngày này qua ngày khác và cuối cùng nó sống và khỏe mạnh cho tới bây giờ. nó ngoan lắm nhé.
đến bây giờ nó to rồi thì mọi người lại bảo nhà nuôi nhiều chó quá làm gì rồi lại lấy lý do này nọ đề đòi giết thịt nó, mình ức lắm.
ức vì lúc nó ốm không ai chăm sóc nó, đến bây giờ đòi giết thịt nó........................mà đếu đợi mình về ăn cùng :'(

Photos 17/10/2016

Tuổi 90
Em yêu quý,
Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời.
Hình như mưa... Mắt anh mấy ngàynay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống.
Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt.
Nó nói thật em nhỉ? nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một sao?
Anh vẫn khoẻ !
Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ.
Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc....
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới... bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước !!! Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông.
Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè! đến... đúng mùa đông thì xong!(mỗi ngày anh viết quần quật được.... hai dòng )
Ngày nào viết đến ba dòng thì anh phải truyền một lọ sérum.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển Nha trang... Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ !
Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển Nha trang mà nhớ mãi....
Giờ vẫn nhớ đấy ! em có tin anh ?
Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển.
ðịnh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời emnói: thích quá cơ! nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì... gió biểnthổi !!!
Nay anh nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa... năm thìa cháo bộtmà anh mừng quá! Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên emạ!
Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn... bốn thìa thôi là thấy no căng.
Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái!
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió làem không được rangoài.
Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ! Theo chân nó vừa ra tớisân, ngọn gió nồm suýt thổi anh... bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80.
Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng:
Em đấy hả ?
Khi nghe tiếng thùm thùm tức là: Anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ.
ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là: anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to.
Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hìnhnhư tay ai, nhìn rất tội.
Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xươngcốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi..
Em ngủ ngon không?
Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm.
Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá!
Anh bảo: thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì ?
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui.
Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa.
Lũ cháu hỏi, ông ơi: blog là gì ?
Thời buổi tân tiến mà! Chúng nó bây giờ chẳng có blog
Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật!
Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì.
Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt.
Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anhra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt.
Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ.
Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọclà máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả.
Ai đời anh viết: Em ơi, anh nhớ em lắm!
nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành:
Phem phơi, phanh phớ phem phắm!
Thế mới bực !!!
Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào...
Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.
Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.
Anh dừng bút.
Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.
Chúc em ngủ ngon nhé.
Nhớ đừng ra gió nghe em !

Photos 14/10/2016

HỒI ẤY
Bà ngoại tôi kể ngày xưa mẹ t xinh gái mà học giỏi lắm. mẹ lên lớp nhưng chưa bao giờ phải thi cả vì mẹ là học sinh giỏi toàn diện nên không phải thi. từ lớp 1 đến lớp 10 (ngày xưa hết lớp 7 là hết cấp 2, lớp 8-10 là cấp 3) mẹ tôi đều làm lớp trưởng. . sau khi học hết cấp 3 bà nói mẹ mày thừa sức thi vào mấy đại học kia nhưng mà nhà nghèo với cả đi học đại học sau này ra làm không nhiều tiền( hồi đó suy nghĩ của con người còn thiển cận với cả thời thế lúc ấy cũng đúng là như vậy). bố tôi, da ngăm đen, mắt thì lúc nào cũng đỏ ngầu, chân tay gân guốc sẹo lồi sẹo lõm....là 1 tay du côn khét tiếng, mặc dù chả đánh ai bao giờ nhưng cứ nói thế cho oách. nhà 2 người cách nhau 1 xóm....

Hồi ấy
hết lớp 10 mẹ tôi bỏ học, ngày ngày mẹ tôi chở gạo đi bán ở các nơi, cứ đến tối về là lại có 1,2 người đàn ông lạ ngồi ở đầu hè uống nước. có hôm có tới 5, 6 người. bà nói đó đều là mấy ông sang tán mẹ tôi nhưng bà kể mẹ cứ về là chui vào trong bếp rồi nấu cơm cho gà, lợn ăn. không thèm quan tâm đến ai, bà có nói mấy đi chăng nữa thì mẹ cũng không may may để ý.

à lại nói về tay du côn kia, tức là bố tui đó. bố tui khi đó làm nghề chơi guitar cho đám cưới. đám cưới nào cũng có mặt ổn. có lần ổng khoe:
- tao còn quen cả hiệu trưởng trường mày cơ. có vấn đề gì cứ nói tên tao ra là ổng biết.

- ù, quan hệ dữ vậy. thế bố quen ông áy thế nào, nhập ngũ cùng, học cùng,....hay là cùng ở cái tốp bị mẹ từ chối hở bố.

-không, ngày xưa tao chơi đàn guitar trong đám cưới của em trai họ của hắn. hắn có sang chúc mâm tao 1 chén rượu....mà hắn tên là gì ấy nhỉ tao cũng quên mất rồi.

-...

nhưng cũng chính là nhờ cái mối quan hệ chả đâu vào đâu của tay du côn ấy lại là cái ngày định mệnh. mẹ tôi và cô dâu là bạn thân :) bố tôi lần đầu thấy mẹ tôi thì gặp hỏi bạn bè rồi nhà trai về mẹ tôi. được biết mẹ tôi học giỏi, ngoan ngoãn, chưa phải lòng ai tay du côn tặc lưỡi: "thôi vậy cũng được". đám bạn của bố tôi thì ai cũng lắc đầu ngao ngán.
ấy thế mà bố lại tán được mẹ tôi thật :))....tất nhiên là thật thì mới có tôi. và bố tôi không đi chơi guitar cho đám cưới nữa. bố bảo mẹ không thích bố cứ đám này đám nọ rồi về say bí tỉ. ổng nghe lời mẹ tôi lắm. mẹ tôi nói thằng anh tôi là do bố mẹ tôi nhặt ở thùng rác về :)))) hahahaha thật không ngờ. mỗi khi nhắc tới chuyện ấy tôi lại buồn cười. gia đình tôi tuy không giàu nhưng được cái bố mẹ không đi làm xa, nếu tôi ở nhà thì bữa nào cũng đầy đủ bố mẹ, ấm cúng, thoải mái, cảm giác an toàn vô cùng. khác hoàn toàn với cuộc sống hiện tại của tôi. nhớ nhà lắm...

- mẹ ơi mẹ đẻ anh con mấy tiếng ông ấy mới chui ra mà sao ông ấy khó tính vậy. nhiều lúc như thằng điên ấy.

- tao có đẻ anh mày đâu. tao nhặt anh mày ở thùng rác đấy.

- =))))) thảo nào.....muhahahahahaha

-.....còn mày nằm cạnh anh mày

-......ơ

-......

-......

25/08/2016

Xuân hoà ngày...quên mẹ mất ngày bao nhiêu rồi
lần đầu mất điện. Khổ thân thằng bạn, bị cận, đi vệ sinh xong méo mò được cuộn giấy vệ sinh đâu, cứ ngồi trong nhà vệ sinh vừa tối vừa thối mà khóc.
Mình ngồi đánh bài vs lũ bạn, trời tối quá mình đánh con Q mà chẳng hiểu sao con bạn lôi tứ chín (9999) ra chặn. Thằng bạn pha được bát mì, chưa kịp ăn thì tối quá, thằng bên cạnh đang mải đánh bài thấy bốc hơi. Tưởng gạt tàn, bỏ mẹ nó cái tàn thuốc vào. Thế là mất bát mì ngon.
Còn có 1 đêm nữa là phải về rồi. Có cặp đôi ngồi tâm sự, hôn hít các thứ, đến lúc có điện thì thấy thằng bé cứ ngồi xoa đầu gối con bé. Mất điện nó khổ thế đấy.

19/08/2016

Xuân hoà ngày 17
theo như quan điểm của thằng đẹp trai như tôi, thay vì có người yêu, bạn nên mua 1 cái máy bơm thì hơn. Không liên quan á? Vậy bây giờ tôi sẽ sử dụng phép so sánh nhỏ xem có liên quan không nhé.
Đầu tiên là giống nhau:
- điểm chung lớn nhất giữa gấu tôi và cái máy bơm là điện nước đầy đủ. Điều này khá tốt và tôi thích điều này.
- trừ lúc ngủ, nghỉ ra thì máy bơm hay bạn gái tôi lúc nào cũng ồn ào hay gọi tắt là lắm mồm. Thật ra điều này cũng không ảnh hưởng tới tôi lắm vì nàng và mẹ tôi có duy nhất 1 điểm giống nhau đó là cái miệng.
- bạn gái tôi có số đo 3 vòng bằng nhau và cái máy bơm cũng vậy.
- về phần nấu nướng hay dọn dẹp thì bạn gái tôi và cái máy bơm đều trở thành thứ vô dụng.
Rồi, bây giờ đến điểm khác nhé.
- máy bơm cắm vào ổ điện thì máy bơm chạy, còn nàng mà cắm vào ổm điện thì tôi chạy...đi gọi cấp cứu.
- máy bơm nhà tôi hiệu Tsunami nghĩa là sóng thần, được đặt theo công suất sử dụng. Còn vợ tôi được lưu trong danh bạ là Lion, được đặt theo tầm sát thương lớn nhất mà cô ấy có thể bộc phát.
- máy bơm thì chỉ có mỗi tác dụng bơm nước, thật là ít tác dụng, không như gấu tôi, ăn xong là lại lăn ra ngủ... Thật vô dụng.
- khi máy bơm hoạt động thì chỉ biết "è è è...." làm sao ngọt ngào như bạn gái tôi được "nay nóng quá, mình đi uống trà sữa nha anh. Hôm nay em thấy trên mạng có cái áo đẹp lắm, anh mua cho em nha,...".
- trong quá trình nghỉ ngơi thì cái máy bơm chỉ chiếm khoảng 50cm diện tích, còn bạn gái tôi là cả căn phòng. Lúc đi ngủ thì trên giường, nhưng 1 lúc sau là ở gầm giường, gầm bàn, gầm ghế hay thậm chí là nhà vệ sinh (đi xong ngủ quên trong đó luôn).
Mọi sự so sánh đều chỉ mang tính tương đối nhưng chính sự tương đối này lại là sự tuyệt đối.

Photos 09/07/2016

THI ĐẠI HỌC
2 năm trước tôi cũng thi đại học như các bạn bây giờ
tôi là một người may mắn, tôi có bố, có mẹ và may mắn hơn nữa là tôi có một người anh trai :). cũng như bao người may mắn khác, tôi học đủ cấp một, cấp hai, cấp ba và rồi cũng tới được bước ngoặt quan trọng nhất của cuộc đời là thi đại học.
hồi đó mình đi thi được anh trai lai đi, trước hôm thi có bị tào tháo hỏi thăm nhưng may là khỏi sớm ^^. kết quả khiến mình khá hài lòng mặc dù hồi đó mình ^^ TẠCH.
giờ nhìn các em đi thi, quy chế thi mới là gộp thi tốt nghiệp với thi đại học. đối với những đứa học giỏi thì mừng như vớ được, những đứa học được được thì cũng cảm thấy yên tâm thêm 1 chút, còn với những đứa coi học hành là cơn ác mộng thì quy chế này đúng là ác mộng trong ác mộng vì đến cái bằng cấp 3 cũng không cầm được ^^.
chả biết đề thi có khó không mà hôm nay mình mặc quần đùi áo ngắn tay đi học thể dục ở phía cầu giấy. mình nhìn mấy em gái mặt đỏ nựng lên quay đi chắc đề thi khó quá k làm được nên xấu hổ đây mà :(. các anh chị tình nguyện thì rất nhiệt tình, đứng chỗ râm, ngồi mở quạt ra cứ 2 anh tình nguyện ngồi quạt cho 1 chị tình nguyện nữ ( mình nhìn thấy thế thôi chứ k có ý vơ đũa cả nắm đâu) trời nắng quá cũng chả trách được ai. chỉ khổ các bác phụ huynh đưa con đi thi. nghe đâu có ông bố đưa con đi thi, trời nắng quá lên cơn huyết áp cao, đột quỵ và tử vong ngay tại chỗ :(.
sau khi thi, 1 số em khá tự tin vào bài làm của mình...có em hỉ hửng "tao chép được hết của thằng bên cạnh"- cơ mà chắc chẳng biết thằng đó làm đúng hay sai đâu, "tao thấy bảo chép lại đề bài được 1 điểm nên tao chép đi chép lại 10 lần, may mà đủ thời gian"- em này khá tin vào những câu chuyện truyền thuyết của những thánh thi đời trước. " trước khi tao đi tao đã vào Quốc Tử Giám trèo lên đầu rùa,đi chùa Hương công đức , chùa Bái Đính khắc tên mình lên đá ( như kiểu người vượn tối cổ),...bla..bla . không cần làm cũng đỗ"- nghe là biết Fan của "Cô dâu 80 tuổi " rồi....thần linh ới...ới.....
:) những môn thi còn lại các bạn đi thi đại học hãy cố gắng làm bài hết khả năng của mình. và dù có kết quả ra sao thì gia đình vẫn yêu thương các bạn, bạn bè vẫn chơi với bạn, thành công vẫn đến với bạn mặc dù có thể hơi gian nan thêm 1 chút nhưng mình không bao giờ muốn thấy cảnh bố mẹ mất con, anh chị mất em. Đừng nghĩ mình đùa,không ít vụ sảy ra chỉ vì tuyệt vọng khi không đỗ đại học đâu. nếu cảm thấy tiệc nuối năm sau ôn thi lại, thi thi nữa thi mãi. Fighting!!!!
mấy ngày thi tới thật bình tĩnh và làm bài thật tốt nhá các thanh niên, đại học không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công đâu... cứ đi Đê La Thành rẽ tay trái là tới đường Thành công rồi, à mình chạy xe ôm ngay chỗ nhã 3 ấy nhé. sdt mình 0972880026 ai có nhu cầu đi xe ôm thì gọi mình nhé, giá rẻ như bèo. thôi có khách rồi, mình chạy xe ôm tiếp đây, chào thân ái! Quyết Thắng.
một thanh niên thi trượt đại học cho biết :v

Want your business to be the top-listed Furniture Store in Xuân Mai?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Xuân Mai